Sau khi Tạ Thu cố gắng thuyết phục, Tô Uyển Dung miễn cưỡng đồng ý tổ chức hôn lễ sau ba ngày nữa.
Sắp đến giờ ăn tối, Tạ Thu lại lấy cớ có việc xin phép ra về.
Tô Uyển Dung nắm tay cậu lưu luyến, dường như sợ đứa con dâu tương lai mà bà đã chọn sẽ bỏ trốn, bà nói với vẻ chân thành: "Tiểu Thu, cho dù Ti Yến có thể không tỉnh lại ngay lập tức, nhưng con yên tâm, nhà họ Hạ tuyệt đối sẽ không bạc đãi con."
Tạ Thu đáp: "Cháu biết ạ."
Tô Uyển Dung cười trong nước mắt: "Đứa trẻ ngoan."
Tạ Thu an ủi vài câu nữa, rồi từ từ rút tay mình ra.
"Tiểu Thu, con cầm lấy cái thẻ này trước đi." Tô Uyển Dung bất chợt như làm ảo thuật rút ra một chiếc thẻ, "Cứ xem như là tiền tiêu vặt mà bác gái cho con."
Tạ Thu giật mình, từ chối: "Sao cháu dám nhận ạ?"
"Có gì mà không dám nhận?" Tô Uyển Dung đưa chiếc thẻ đến trước mặt cậu, "Sau này là người một nhà rồi, của Ti Yến cũng là của con."
Tạ Thu âm thầm tặc lưỡi, cậu không dám nghĩ Hạ Ti Yến rốt cuộc giàu có đến mức nào, càng không dám nghĩ đó là của mình.
Thấy cậu không phản ứng, Tô Uyển Dung cố gắng nhét thẳng chiếc thẻ vào túi quần jean của cậu.
"Thật sự không dám nhận đâu ạ…" Tạ Thu từ chối bằng lời nói, nhưng đôi chân lại rất thành thật đứng yên tại chỗ.
Cậu vừa đến thế giới này, hai bàn tay trắng, túi rỗng không, chiếc thẻ này đến quá đúng lúc, khó mà từ chối nổi…
Chiếc thẻ ngân hàng thuận lợi trượt vào túi quần, Tạ Thu không còn e dè nữa, thẳng thắn cảm ơn: "Vậy cháu xin nhận, cảm ơn bác gái."
"Ngoan." Tô Uyển Dung cũng yên tâm, vỗ nhẹ vào cánh tay của cậu, "Đi đi Tiểu Thu, nhớ về sớm nhé."
Trong lời nói và cử chỉ, bà đã hoàn toàn coi Tạ Thu là người trong nhà.
Tạ Thu lên chiếc xe đã đưa mình đến đây, rời khỏi biệt thự của Nhà họ Hạ.
Trên đường về, cậu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lùi lại rất nhanh, đột nhiên vỗ vào trán.
Bất cẩn quá, vừa nãy mải nhận thẻ mà quên hỏi mật khẩu rồi.
Tạ Thu theo phản xạ sờ vào túi quần, chỉ sờ thấy chiếc thẻ, lúc này mới nhớ ra rằng mình chưa dùng điện thoại kể từ khi đến thế giới này, điện thoại của nguyên chủ có lẽ đã bị vợ chồng Tạ Tấn tịch thu mất rồi.
Về đến nhà họ Tạ, Diêu Mạn không thể chờ đợi mà đi đến đóng cậu: "Tiểu Thu, con làm tốt lắm!"
Tạ Thu giả vờ ngây ngô: "Có chuyện gì vậy ạ?"
"Vừa nãy Hạ phu nhân gọi điện đến, nói bà ấy cực kỳ hài lòng về con." Diêu Mạn cười toe toét, "Nhà họ Hạ sẽ chuẩn bị mọi thứ, con cứ yên tâm chờ gả qua đó mà hưởng phúc đi!"
Tạ Thu im lặng vài giây, đột nhiên mở miệng hỏi: "Nhà họ Hạ đã đưa bao nhiêu tiền?"
"Đã đưa một nghìn—" Diêu Mạn đột ngột ngừng lại, che miệng cười gượng, "Đứa trẻ này, đây là chuyện vui lớn, nói gì đến tiền nong cơ chứ?"
Tạ Thu không truy hỏi nữa, lại hỏi: "Bây giờ con có thể lấy lại điện thoại di động không?"
"Đương nhiên có thể." Diêu Mạn đồng ý ngay lập tức, nháy mắt với bà Vương.
Bà Vương đi vào bếp, rất nhanh đã cầm một chiếc điện thoại đi ra: "Đại thiếu gia, đây là điện thoại của cậu."
Tạ Thu nhận lấy điện thoại: "Nếu không có việc gì, con xin phép lên phòng trước."
Diêu Mạn vẫy tay ra hiệu: "Không có gì nữa đâu, con về phòng nghỉ ngơi đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!