Chương 19: (Vô Đề)

Sắc trời dần tối, biệt thự cũ nhà họ Hạ đèn đuốc sáng trưng.

Tạ Thu dẫn Mạnh Tử Diệp đi quanh co đến lối vào phòng tiệc.

Hạ Cảnh Thần và chú hai của cậu ta, Hạ Phong, đang đứng ở cửa, cùng nhau chào đón khách mời.

Tạ Thu bước đến, đưa món quà mừng đã chuẩn bị trước cho người hầu bên cạnh, đơn giản chào hỏi: "Ngài Hạ, Hạ Nhị Thiếu."

Hạ Cảnh Thần mặt không biểu cảm gì, chỉ khẽ gật đầu.

Hạ Phong nhìn cậu một cái, lập tức phản ứng lại, cười nói: "Mời vào trong."

"Vâng." Tạ Thu đáp, ra hiệu cho người bạn thân sau lưng đi theo mình.

Trong sảnh đã có khá nhiều người, đang tụm năm tụm ba nói cười vui vẻ.

Nói hôm nay là tiệc mừng thọ của ông nội Hạ, chi bằng nói là một buổi tiệc xã giao của giới thượng lưu, hoặc là nịnh bợ nhà họ Hạ, hoặc là kết giao bạn bè, hoặc là trèo cao tìm quan hệ, nói tóm lại mỗi người đến tham dự tiệc đều có toan tính riêng của mình.

"Nhờ phúc của mày đó Tiểu Thu, lần đầu tiên tao tham dự một buổi tiệc cao cấp như thế này." Mạnh Tử Diệp vừa đi vừa nhìn quanh, "Oa! Bên kia có nhiều đồ ăn ngon quá!"

Tạ Thu cười gật đầu: "Đúng vậy, nhiệm vụ chính của chúng ta hôm nay là ăn uống thỏa thích."

Hai người đi về phía bàn tiệc buffet, tìm một góc khuất yên tĩnh để thưởng thức đồ ăn.

Thời gian trôi qua, khách mời lần lượt đến, phòng tiệc ngày càng náo nhiệt.

"Tiểu Thu, cái này ngon này." Mạnh Tử Diệp vừa ăn vừa đưa cho Tạ Thu một ly nước màu xanh, "Mày biết đây là gì không?"

Tạ Thu nhận lấy ly, nhấp một ngụm rồi lắc đầu: "Không đoán ra."

"Thôi được, dù sao tao cũng thấy khá ngon." Mạnh Tử Diệp nói, rồi lại cầm thêm một ly khác lên.

Lúc này, Tạ Thu nghe thấy hai giọng nói không lớn không nhỏ truyền đến từ phía sau.

"Ê, nhìn kìa, cái người mặc đồ trắng bên kia không phải là con nuôi nhà họ Tạ à?"

"À? Nhà họ Tạ nào?"

"Cái nhà họ Tạ mở công ty xây dựng đó, nghe nói làm ăn không tốt sắp phá sản rồi."

Tạ Thu: "…"

Bàn tán sau lưng về cậu mà lớn tiếng như vậy, thật sự coi cậu là người điếc chắc?

"Ồ, tao nhớ rồi! Là cái người con nuôi có hôn ước với Hạ Đại Thiếu đó hả!"

"Xì! Hôn ước quái quỷ gì chứ, ngoài nó ra làm gì có ai coi là thật đâu?"

"Nhưng hôm nay nó xuất hiện ở đây, chứng tỏ nhà họ Hạ tạm thời chưa phủ nhận nó nhỉ?"

"Ai biết nó lén lút vào bằng cách nào? Dù sao Hạ Đại Thiếu anh ấy vẫn còn…"

Nói đến Hạ Ti Yến, giọng nói của hai người ngày càng nhỏ dần.

"Vcl, cái miệng của hai đứa đó độc địa thế!" Mạnh Tử Diệp nhíu mày, hạ giọng hỏi, "Tiểu Thu, có cần tao đi dạy dỗ chúng nó một chút không?"

"Không sao đâu, cứ để họ nói đi, tao cũng không mất miếng thịt nào." Tạ Thu lắc ly nước trong tay, khẽ nhắc nhở, "Hôm nay là tiệc mừng thọ của ông nội, chúng ta hành xử kín đáo thôi."

"Thôi được." Mạnh Tử Diệp lẩm bẩm, "Đợi đến khi chồng mày tỉnh lại, công khai thân phận của mày, tát sưng mặt chó của bọn nó luôn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!