Chương 17: (Vô Đề)

Tạ Thu giơ tay nắm lấy bàn tay to lớn đó, lắp bắp hỏi: "Anh xã, anh bóp mặt em làm gì…"

Cậu muốn kéo tay Hạ Ti Yến xuống, nhưng lực tay đó rất kiên định, cậu lại không dám dùng sức quá mạnh, trong lúc nhất thời lại thành giằng co.

May mắn là sau một lát, các ngón tay thon dài của người đàn ông từ từ mở ra, rồi rũ xuống.

Tạ Thu xoa xoa má mình, thăm dò hỏi: "Anh xã, anh lại ngủ rồi à?"

Người đàn ông nằm trên giường sắc mặt tĩnh lặng, như thể người cố ý làm chuyện xấu vừa rồi là người khác vậy.

Tạ Thu xác định anh ấy không thể nghe thấy mình nói, lúc này mới khẽ lầm bầm: "Anh xã, anh thù dai thế?"

Cậu bắt đầu nhớ lại mấy ngày nay mình đã nói gì trước mặt người chồng thực vật, và có làm hành động không đúng mực nào không.

Nghĩ đi nghĩ lại, ngoài vụ "cưỡng ép" vừa nãy, hình như không có chuyện gì khác có thể khiến người đàn ông bất mãn nhỉ?

"Anh xã, em cũng đâu có làm gì anh thật đâu, tất cả là vì muốn anh sớm tỉnh lại thôi mà." Tạ Thu đắp chăn cẩn thận cho người đàn ông, lẩm bẩm, "Anh sẽ không trách em đâu, đúng không?"

Hạ Ti Yến nhắm nghiền mắt, không phản ứng gì.

"Được rồi, em biết anh xã sẽ không trách em đâu mà." Tạ Thu coi sự im lặng là đồng ý, cười chúc ngủ ngon, "Ngủ ngon anh xã, tối nay cũng mơ một giấc mơ đẹp nhé."

Cậu đang định rời khỏi phòng, lại nghe tiếng ai đó đẩy cửa từ bên ngoài.

Tạ Thu quay người lại, nhìn thấy người đến: "Nhị thiếu gia."

Hạ Cảnh Thần liếc nhìn cậu một cái, ánh mắt dừng lại trên giường bệnh: "Anh tôi bây giờ thế nào rồi?"

"Chắc là đã đi vào trạng thái ngủ rồi." Tạ Thu hạ giọng, đi đến cửa, "Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi."

Hạ Cảnh Thần hiểu ý, lùi lại hai bước, nhường chỗ.

Tạ Thu tiện tay đóng cửa phòng: "Mẹ đã nói với cậu chưa?"

"Ừm, mẹ nói anh cả đã phục hồi một phần ý thức." Hạ Cảnh Thần ngừng lại một chút, "Còn nói bây giờ anh cả chỉ có phản ứng rõ rệt với giọng nói của cậu."

Tạ Thu gật đầu: "Tình hình hiện tại đại khái là như vậy."

Hạ Cảnh Thần nhìn cậu, nói khẽ: "Cảm ơn."

Tạ Thu sững sờ: "Cảm ơn tôi chuyện gì?"

Hạ Cảnh Thần dời ánh mắt đi chỗ khác, vẻ mặt trên khuôn mặt trẻ tuổi đẹp trai không được tự nhiên: "Mẹ nói, là cậu đã đánh thức anh cả."

"Thì ra là cảm ơn tôi chuyện này à." Tạ Thu cười nhẹ, "Không cần cảm ơn đâu, chồng tôi có thể chuyển biến tốt, chắc chắn không phải công lao của một mình tôi."

Thật ra cậu cũng rất bất ngờ, theo tiến độ trong sách gốc, Hạ Ti Yến không thể nhanh chóng phục hồi đến trạng thái ý thức tối thiểu như vậy.

Mặc dù không biết cụ thể là khâu nào đã phát huy tác dụng, nhưng cậu chưa đến mức tự luyến mà ôm hết công lao về mình.

So với bác sĩ và hộ lý, những gì cậu làm trong thời gian này chỉ là những việc nhỏ nhặt.

Hạ Cảnh Thần không ngờ cậu lại nói vậy, ánh mắt có chút bất ngờ.

"Tuy bác sĩ Trần nói việc thoát khỏi trạng thái ý thức tối thiểu cũng là một cuộc chiến dai dẳng, nhưng dù sao cũng có hy vọng rồi." Tạ Thu an ủi, "Nhị thiếu gia, cậu cũng đừng quá lo lắng."

Hạ Cảnh Thần nhìn chằm chằm vào mặt cậu vài giây, đột nhiên nói: "Cậu không cần gọi tôi là Nhị thiếu gia."

Tạ Thu không khỏi nhớ lại lúc mình mới vào nhà họ Hạ, hai người đã từng thảo luận về chủ đề này, tiếc là không đi đến kết quả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!