Chương 16: (Vô Đề)

Tạ Thu chớp chớp hàng mi, giơ tay nắm lấy bàn tay đang che mặt mình.

Hàng mi của cậu dài và dày, đậu trên lòng bàn tay người đàn ông như một cánh bướm, khẽ khàng vỗ cánh.

Ngón tay Hạ Ti Yến lại co lại, đặt lên lông mày và mắt cậu.

Tạ Thu cầm tay đó xuống, hỏi đùa: "Anh xã, anh đang giúp em lau nước à?"

Trải qua nhiều lần tương tự, bây giờ cậu đã không còn giật mình kinh ngạc nữa.

Dường như để đáp lại câu hỏi của cậu, tay Hạ Ti Yến lại nhúc nhích, đầu ngón tay dò dẫm hướng lên trên.

Tạ Thu có chút ngạc nhiên, chủ động áp mặt vào lòng bàn tay hơi lạnh: "Anh xã, anh có điều gì muốn nói với em không?"

Nhưng vài giây sau, tay Hạ Ti Yến lại rũ xuống, đầu ngón tay lướt qua má mềm mại, như vẫn còn chút lưu luyến.

Tạ Thu mím môi, đặt tay người đàn ông trở lại trên giường, chỉnh lại chăn: "Anh xã, anh nghỉ ngơi đi."

Cậu đứng dậy, đang định quay lưng, thì cánh tay bên phía giường đột nhiên bị kéo lại.

Tạ Thu khựng người, cúi đầu xuống mới phát hiện, hóa ra người đàn ông lại giơ tay lên, nắm lấy tay mình.

"Anh xã?" Cậu thăm dò hỏi, "Anh không muốn em đi sao?"

Không nhận được phản hồi, Tạ Thu chỉ có thể lặp lại câu hỏi: "Anh xã, anh đã tỉnh rồi đúng không?"

Người đàn ông không trả lời cậu, chỉ có bàn tay trắng bệch kia nắm chặt lấy cậu không buông.

Tạ Thu có chút bất lực, nhẹ giọng thương lượng: "Anh xã, em cũng bị ướt mưa, em muốn về phòng tắm rửa, được không?"

Mãi vài giây sau, bàn tay to lớn đang nắm cậu mới từ từ nới lỏng lực.

Lần này, Tạ Thu cuối cùng cũng chắc chắn: "Anh xã, anh nghe thấy em nói, đúng không?"

Một lần là trùng hợp, không thể lần nào cũng là trùng hợp được.

Nhưng người đàn ông lại như chìm vào giấc ngủ sâu, cho dù cậu nói gì cũng không phản ứng.

Tạ Thu đành tạm thời bỏ cuộc, về phòng mình tắm.

Tắm xong đi ra, cậu vừa lau tóc vừa đi về phía bàn, thấy màn hình điện thoại đang sáng.

Tạ Thu cầm điện thoại lên xem, có bảy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ bà Diêu Mạn.

Đây là lần đầu tiên mẹ nuôi chủ động liên lạc với cậu sau khi cậu gả vào nhà họ Hạ, lại còn gọi liền bảy cuộc, cậu đại khái đoán được là chuyện gì rồi.

Tạ Thu ngồi xuống cuối giường, tiếp tục dùng khăn lau tóc.

Một lát sau, điện thoại quả nhiên rung lên.

Tạ Thu nhấn nút nghe, còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói chói tai, gay gắt: "Tạ Thu, mày có biết tao gọi bao nhiêu cuộc rồi không? Sao không nghe điện thoại?"

"Con đang tắm." Tạ Thu đáp gọn, "Vừa ra khỏi phòng tắm."

"Ồ ồ…" Giọng Diêu Mạn nhỏ lại, thái độ cũng thay đổi, "Tiểu Thu à, thật ra mẹ lo cho con quá thôi, may mà con không sao."

Tạ Thu cười nhẹ: "Con ở nhà họ Hạ, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

"Mẹ đây chẳng phải lo người nhà họ Hạ bắt nạt con sao?" Diêu Mạn giả vờ quan tâm, "Tiểu Thu, mẹ chồng con đối xử với con thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!