Chương 15: (Vô Đề)

Tạ Thu sững sờ mất vài giây mới hoàn hồn.

Cjaau nhanh chóng đi đến bên giường, nắm lấy bàn tay to lớn sắp buông thõng xuống: "Anh xã, anh đang tìm gì sao?"

Hạ Ti Yến nắm chặt lấy ngón tay của cậu, giữ chặt không buông.

Trái tim Tạ Thu đập thình thịch mất kiểm soát, cậu cúi người bên mép giường hỏi: "Anh xã, anh có nghe thấy em nói không?"

Người đàn ông nằm trên giường bệnh nhắm nghiền hai mắt, hành động trên tay cũng giống như một phản xạ vô nghĩa hơn.

Tạ Thu nhẹ giọng thương lượng với anh: "Bây giờ em sẽ buông tay anh ra, nếu anh đã tỉnh, anh hãy giữ nguyên tư thế giơ tay lên, được không?"

Nói xong, cậu từ từ rút tay mình ra khỏi tay người đàn ông.

Cùng với sự rút lui của cậu, bàn tay thon dài xinh đẹp kia cũng buông thõng xuống vô hồn.

Tạ Thu khẽ thở dài, ngay sau đó lại cong môi cười khen ngợi: "Không sao đâu anh xã, anh đã làm rất tốt rồi."

Theo lời bác sĩ, khi người thực vật xuất hiện cử động chân tay biên độ lớn mà không có k*ch th*ch bên ngoài, điều này có nghĩa là bệnh nhân sắp chuyển sang trạng thái ý thức tối thiểu.

"Trạng thái của anh xã mỗi ngày đều tốt hơn hôm qua một chút." Tạ Thu đứng dậy đắp chăn lại cho người đàn ông, cổ vũ anh, "Có lẽ ngày mai anh sẽ nghe thấy giọng của em rồi, đúng không?"

Vừa dứt lời thì cửa bị đẩy mở, hộ lý bước vào chuẩn bị mát

-xa buổi tối cho Hạ Ti Yến.

Tạ Thu rời khỏi phòng, đi xuống lầu.

"Tiểu Thu, con xuống rồi đấy à." Tô Uyển Dung gọi, "Mẹ đang định bảo người đi gọi con xuống ăn tối đây."

Tạ Thu cười nói: "Cái này gọi là — đến sớm không bằng đến đúng lúc."

Tô Uyển Dung tiện miệng hỏi: "Con đã đi thăm Ti Yến chưa?"

"Dạ, con có đi thăm anh xã rồi." Tạ Thu không kể về sự việc nhỏ vừa rồi, chỉ nói, "Hộ lý cần mát

-xa nên con xuống đây."

Thời gian này, cậu dần dần cảm thông với tâm trạng của Tô Uyển Dung, cậu không muốn đối phương phải chịu đựng sự hành hạ của sự vui mừng lại đến thất vọng cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Khi ăn tối, ba người vẫn ngồi ở ba góc.

Ăn được nửa chừng, Tô Uyển Dung chợt nhớ ra điều gì đó: "À Tiểu Thu, mẹ quên hỏi con, con có muốn mời cha mẹ nuôi của con đến tham dự tiệc mừng thọ không?"

Tạ Thu khựng lại, ngoan ngoãn trả lời: "Con theo sắp xếp của mẹ ạ."

Tiệc mừng thọ của ông nội Hạ, khách mời đều là những nhân vật có máu mặt ở thành phố A, nhà họ Tạ thì đúng là không đủ trọng lượng, Tô Uyển Dung quên cũng là chuyện bình thường.

Tô Uyển Dung dùng giọng điệu ôn hòa: "Mẹ muốn nghe ý kiến của con, con có muốn gặp bọn họ không?"

Tạ Thu im lặng vài giây, khéo léo đáp: "Con muốn gặp họ thì có rất nhiều cơ hội, không nhất thiết phải trong tiệc mừng thọ của ông nội, dù sao đó cũng là một dịp rất long trọng."

Trên thực tế, khi nhà họ Tạ nhận sính lễ trên trời của nhà họ Hạ, Tô Uyển Dung hẳn đã biết quan hệ giữa cậu và nhà họ Tạ không được tốt lắm.

Bây giờ đột nhiên hỏi cậu câu này, có lẽ là muốn thể hiện sự tôn trọng ý kiến của cậu, cũng muốn thăm dò thái độ của cậu đối với nhà họ Tạ.

Quả nhiên, Tô Uyển Dung thuận theo đáp: "Tiểu Thu nói đúng, hôm đó nhà họ Hạ khách khứa đông đúc, không chắc có thể chu đáo được, hay là để lần sau đi."

Chủ đề này cứ thế được khép lại nhẹ nhàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!