Chương 14: (Vô Đề)

Thật bất ngờ, lần này Hạ Cảnh Thần không đưa ra câu hỏi chất vấn quen thuộc "Cậu đang làm cái gì".

Cậu ta đứng ở cửa, không biểu cảm hỏi ngược lại: "Sao cậu biết tôi đang nghĩ cái gì?"

Tạ Thu: "Ờm…"

Còn nghĩ gì nữa, chẳng lẽ không phải lại tưởng mình định làm bậy với anh trai thực vật của cậu ta sao…

Hạ Cảnh Thần bình tĩnh nhìn cậu: "Mau xuống khỏi người anh tôi."

Lúc này Tạ Thu mới hoàn hồn, nhanh chóng trèo xuống khỏi người đàn ông, miệng khẽ xin lỗi: "Xin lỗi anh xã, không cẩn thận đè trúng anh rồi…"

Cậu đi chân trần trên dép lê, vội vàng giải thích: "Vừa nãy tôi chỉ muốn trèo vào bên trong giường thôi."

Hạ Cảnh Thần nhíu mày: "Cậu trèo vào trong giường làm gì?"

"Ngủ cùng chồng tôi chứ sao." Tạ Thu đáp một câu, nói xong nhận ra câu này có thể gây hiểu lầm, lại bổ sung, "Chỉ đơn thuần là ngủ thôi, không làm gì cả."

Hạ Cảnh Thần: "…"

"Đây là mẹ yêu cầu." Tạ Thu trợn trừng đôi mắt, ánh mắt vô tội, "Mẹ nghĩ làm vậy có thể giúp chồng tôi sớm tỉnh lại."

Mặc dù không có cơ sở khoa học nào, nhưng chỉ là bảo cậu buổi tối nằm sát người chồng thực vật thôi mà, cũng không phải là chuyện gì khó khăn, ngủ thì ngủ thôi.

"Ừm." Hạ Cảnh Thần đáp một tiếng, đi đến gần giường bệnh, "Tôi đến thăm anh cả."

Tạ Thu tự giác lùi sang một bên: "Cậu cứ xem đi."

Hạ Cảnh Thần cụp mắt xuống, khẽ nói: "Mẹ nói tình trạng anh cả đang tốt lên, sẽ sớm phục hồi ý thức."

Tạ Thu gật đầu: "Bác sĩ nói có khả năng phục hồi ý thức, nhưng còn phải quan sát thêm."

Thực ra bác sĩ nói rất mơ hồ, có lẽ là sợ lỡ Hạ Ti Yến không tỉnh lại, mình sẽ phải chịu trách nhiệm.

"Tôi biết rồi." Hạ Cảnh Thần liếc mắt, "Nếu anh tôi có bất kỳ diễn biến mới nào, cậu có thể thông báo cho tôi ngay lập tức không?"

Đây là lần đầu tiên cậu ta dùng kiểu câu cầu khiến này với Tạ Thu, giọng điệu cũng ôn hòa hơn nhiều so với thường ngày.

"Có thể chứ." Tạ Thu không nghĩ nhiều, đồng ý ngay lập tức, "Nhưng mà cho dù tôi không nói, có tin tốt mẹ cũng sẽ thông báo cho cậu thôi."

Hạ Cảnh Thần lại nhìn người đàn ông trên giường bệnh, quay người rời đi: "Tôi đi trước đây, cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Một tháng, cậu ta nhiều nhất còn có thể đợi thêm một tháng nữa.

Những người thân kia của cậu ta đang như hổ rình mồi cố gắng chia cắt tập đoàn Hạ thị, cậu ta không thể ngồi yên nhìn được.

Nhìn Hạ Cảnh Thần rời đi, Tạ Thu lặng lẽ trèo lại lên giường.

Cậu nằm nghiêng đối diện với Hạ Ti Yến, một cánh tay gối sau đầu, suy tư nói: "Anh xã, em cảm thấy em trai của anh sắp không ngồi yên được nữa rồi."

Nếu theo diễn biến trong sách gốc, giữa Hạ Cảnh Thần và Tô Uyển Dung rất nhanh sẽ bùng nổ một trận cãi vã gay gắt, ngòi nổ chính là việc Hạ Cảnh Thần muốn vào thực tập tại tập đoàn Hạ thị trong kỳ nghỉ hè, nhưng Tô Uyển Dung lại sống chết không đồng ý.

Trong lòng Tô Uyển Dung, một khi Hạ Cảnh Thần bắt đầu tiếp quản tập đoàn Hạ thị, điều đó có nghĩa là ông nội Hạ cũng đã từ bỏ Hạ Ti Yến, xác định anh ấy sẽ không tỉnh lại được nữa.

Nhưng bà ấy lại cô độc và bất lực như vậy, căn bản không thể ngăn cản sự phát triển của chuyện này.

Còn về lý do Tô Uyển Dung phản đối kịch liệt việc con trai út tiếp xúc với công việc của tập đoàn, đằng sau ẩn chứa một bí mật lớn…

"Anh xã, anh mau tỉnh lại đi." Tạ Thu theo thói quen nắm tay người đàn ông, nhẹ nhàng xoa các khớp ngón tay của anh, "Giấc ngủ này, đã quá dài rồi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!