Một lát sau, Tạ Thu lén lút mở một mắt ra.
Đây là lần đầu tiên cậu quan sát khuôn mặt Hạ Ti Yến ở khoảng cách gần như vậy, góc cạnh hàm dưới của người đàn ông sắc nét, nhìn nghiêng sống mũi càng cao thẳng.
Tạ Thu cứ nhìn chằm chằm, không kìm được đưa một tay ra.
Đầu ngón tay ấm áp lơ lửng trên vầng trán đầy đặn, nhẹ nhàng đặt lên xương lông mày cao, rồi trượt xuống dọc theo đường cong giữa lông mày và mắt đến chóp mũi.
Theo hành động của cậu, người đàn ông nhíu mày, dưới mí mắt mỏng cũng cử động, như thể sắp mở mắt ra.
Tạ Thu hăng hái, chống người dậy: "Anh xã, anh có cảm nhận được em đang sờ anh không?"
Hạ Ti Yến không trả lời cậu, dường như đang chìm vào một cơn ác mộng kinh hoàng, dù giãy giụa thế nào cũng không thể tỉnh lại lại.
"Anh xã…" Tạ Thu nắm lấy bàn tay to lớn trắng bệch bên cạnh, "Rốt cuộc em phải làm gì mới có thể giúp được anh đây?"
Rất nhanh, sắc mặt Hạ Ti Yến trở lại tĩnh lặng, hơi thở ổn định, như mọi khi.
Tạ Thu thất vọng, sau đó lại nhẹ giọng an ủi: "Không sao đâu anh xã, chúng ta cứ từ từ."
Trong sách gốc, Hạ Ti Yến nằm gần ba năm mới tỉnh lại, mình không nên kỳ vọng đối phương có thể phục hồi ý thức ngay bây giờ.
Tạ Thu nằm xuống giường, nắm tay người đàn ông đùa nghịch, tự lẩm bẩm một mình: "Anh xã, đây là lần đầu tiên em ngủ chung giường với đàn ông kể từ khi trưởng thành. Lần trước ngủ chung giường với người khác là ở cô nhi viện…"
Giọng nói của cậu vừa nhẹ nhàng vừa dễ nghe, lọt vào tai còn giúp ngủ ngon hơn cả ASMR.
Tạ Thu vốn định nằm một lúc rồi trở về phòng của mình, ai ngờ nói được một lúc, cậu tự ru bản thân ngủ luôn.
Không biết qua bao lâu, bàn tay to lớn mà cậu đang nắm khẽ nhúc nhích, rồi thoát khỏi bàn tay của cậu, dò dẫm muốn kéo chiếc chăn đang bị cậu đè dưới thân ra.
Nhưng lực của cái tay đó quá yếu, thử đi thử lại vài lần vẫn không thành công, cuối cùng buông thõng xuống như mất hết sức lực.
Lúc này, Tạ Thu trong giấc ngủ cảm thấy hơi lạnh, bản năng dựa sát vào nguồn nhiệt bên cạnh, tiện thể vòng tay ôm lấy vật ấm áp đó.
Cách một lớp chăn, cơ thể Hạ Ti Yến trở nên cứng đờ.
Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, Tạ Thu lại vùi đầu vào hõm cổ người đàn ông, dụi dụi như một chú mèo con.
Những sợi tóc mềm mại hơi xoăn cọ vào da thịt bên cổ, ngón tay người đàn ông co giật, siết chặt ga trải giường.
Một vệt đỏ bò lên tai trắng bệch, đầu Hạ Ti Yến nghiêng dần sang phía bên kia với tốc độ gần như không thể nhận ra bằng mắt thường.
"Ưm…" Tạ Thu phát ra một tiếng nói mớ mơ hồ, "Anh xã, anh đừng động…"
Người đàn ông lập tức dừng lại mọi cử động, chỉ có hơi thở trở nên dồn dập hơn một chút.
Mãi một lúc sau, phòng bệnh hoàn toàn trở lại yên tĩnh.
Hộ lý trực đêm nhẹ nhàng đẩy cửa vào, nhìn thấy hai người ôm nhau trên giường, cười trộm một tiếng, rồi lại lặng lẽ đóng cửa phòng.
**
Đêm hôm đó, Tạ Thu ngủ đặc biệt ngon giấc, một mạch ngủ đến sáng hôm sau.
Cậu lười biếng mở mắt ra, ánh mắt mơ màng dần tập trung, dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú ở cự ly gần.
Tạ Thu ngơ ngác cúi đầu, lúc này mới phát hiện toàn thân mình đang treo trên người đàn ông như một con gấu Koala.
Giây tiếp theo, cậu buông tay lùi lại như bị điện giật, suýt chút nữa ngã xuống gầm giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!