"Tao đã tra trên mạng rồi, người thực vật cũng có công năng kia đấy." Mạnh Tử Diệp tiếp tục nói bậy nói bạ, "Khoan đã! Chỗ kia của Hạ Ti Yến có bị thương không? Anh ấy không bị bất lực đấy chứ?"
Tạ Thu nhanh chóng đi về phía giường bệnh, đưa hai tay bịt tai người đàn ông lại: "Anh xã đừng nghe, toàn là lời rác rưởi thôi."
Bàn tay Hạ Ti Yến buông thõng ở phía trong, từ từ nắm lại.
Mạnh Tử Diệp tiếp tục khuyên nhủ: "Nếu không đợi đến kkhi anh ấy tỉnh lại liền ly hôn với mày, lúc đó mày biết phải làm sao?"
Tạ Thu bỏ tay ra, giọng điệu có chút bất đắc dĩ: "Cuộc hôn nhân này vốn đã rất vội vàng, thậm chí còn chưa được sự đồng ý của người trong cuộc, anh ấy không muốn thừa nhận cũng là chuyện bình thường mà."
"Vậy thì mày chăm sóc anh ấy tận tâm tận lực như vậy, chẳng phải tất cả đều đổ sông đổ bể rồi à?" Mạnh Tử Diệp lo lắng thay cho cậu, "Hơn nữa sau này mày có soi đèn lồng cũng không tìm được người chồng nào tốt như vậy nữa đâu!"
"Sao có thể coi là đổ sông đổ bể chứ?" Tạ Thu cười nhẹ, "Tao đã có được thứ tao muốn rồi."
Cậu không chỉ lợi dụng cuộc hôn nhân này để thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Tạ, mà còn nhận được một khoản thù lao hậu hĩnh, vậy nên chăm sóc Hạ Ti Yến là điều mà cậu nên làm.
Mạnh Tử Diệp còn muốn nói gì đó, nhưng bị cậu ngắt lời.
"Thôi đi, chồng tao còn không biết khi nào thì tỉnh lại, đừng nghĩ đến những chuyện vớ vẩn này nữa." Tạ Thu bước đi, ra hiệu, "Nhìn cũng nhìn rồi, đi thôi, về phòng tao."
"Thế thì đành chịu." Mạnh Tử Diệp đứng dậy, quay đầu lại nhìn, "Idol, chúc anh sớm ngày tỉnh lại."
Tạ Thu trêu chọc: "Nếu idol của mày biết mày muốn tao vấy bẩn anh ấy, e rằng sẽ không thừa nhận mày là fan cuồng nhỏ đâu."
"Lời này sai rồi." Mạnh Tử Diệp khoác vai cahay, "Anh em của tao hoàn toàn không hề thua kém ngôi sao nào, rõ ràng là idol có lợi mà!"
Tạ Thu: "Tao cám ơn mày nhé…"
Hai người đi về phía trước, đối diện vừa vặn đụng phải Hạ Cảnh Thần.
Mạnh Tử Diệp giật bắn người, nhanh chóng rút tay khỏi vai Tạ Thu: "Hạ Nhị Thiếu."
Hạ Cảnh Thần liếc nhìn cậu ta, rồi nhìn sang Tạ Thu: "Người cậu mời đến?"
"Đúng vậy, tôi mời bạn đến chơi." Tạ Thu gật đầu, rồi bổ sung, "Đã được mẹ đồng ý rồi."
Việc Hạ Ti Yến trở thành người thực vật, hiện tại đã không còn là bí mật gì nữa, nhà họ Hạ cũng không cố ý che giấu.
Hạ Cảnh Thần không nói gì: "Tôi đi thăm anh cả."
Hai người ăn ý tách ra hai bên, nhường đường cho cậu ta.
Đợi người vào phòng, Mạnh Tử Diệp lập tức vỗ ngực, nhỏ giọng cằn nhằn: "Làm tao hết hồn."
Tạ Thu đẩy cửa phòng của mình ra, cười nói: "Mày sợ cậu ta thế à?"
"Khí chất của hotboy Hạ quá mạnh mẽ." Mạnh Tử Diệp tiện tay đóng cửa phòng lại, "Nhưng Tiểu Thu Thu, sao tao cảm thấy thái độ của Hạ Cảnh Thần đối với mày đã dịu đi nhiều rồi nhỉ?"
"Không phải mày ảo giác đâu." Tạ Thu khẳng định, "Gần đây thái độ của Hạ Nhị Thiếu quả thực nice hơn nhiều."
Có lẽ là do thời gian qua cậu không gây chuyện, nên Hạ Cảnh Thần cũng không còn ghét bỏ và đề phòng cậu nữa.
"Đây là chuyện tốt mà!" Mạnh Tử Diệp vỗ hai tay, "Tốt nhất là kéo cả Hạ Cảnh Thần về phe của mày, mày sẽ có thêm một sự đảm bảo!"
Tạ Thu: "Ờ…"
Hạ Cảnh Thần không nhắm vào cậu đã là tốt lắm rồi, cậu không dám nghĩ nhiều như vậy.
Mạnh Tử Diệp bắt đầu quan sát căn phòng, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở bức tranh phong cảnh treo trên tường: "Vãi loàn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!