Chương 11: (Vô Đề)

Tạ Thu có chút hoảng, lo lắng người chồng thực vật của mình thật sự có vấn đề gì đó, vội vàng đi gọi hộ lý ở phòng bên cạnh.

Lý Vĩ vừa đi vừa hỏi: "Sao thế Đại thiếu phu nhân?"

"Tôi cũng không rõ, mặt và cổ của ngài Hạ đều đỏ lên." Tạ Thu ngại không dám nói mình đã hôn người chồng thực vật của mình, "Anh mau vào xem, là dị ứng hay là người sắp tỉnh lại rồi?"

Lý Vĩ nhanh chóng đi đến bên giường bệnh, cẩn thận quan sát sắc mặt người đàn ông, quả nhiên thấy vệt đỏ còn sót lại ở sau tai.

Hắn thực hiện một loạt các loại kiểm tra, cuối cùng quay người lại, lắc đầu với Tạ Thu: "Hạ Đại Thiếu không tỉnh, cũng không có vấn đề gì khác, có lẽ chỉ là phản ứng sinh lý bình thường mà thôi."

Tạ Thu thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt…"

Lý Vĩ đang định hỏi Đại thiếu phu nhân vừa rồi có làm gì Hạ Đại Thiếu hay không, thì phía sau truyền đến giọng Tô Uyển Dung: "Có chuyện gì thế?"

"Mẹ." Tạ Thu gọi một tiếng, "Vừa nãy mặt chồng con đột nhiên trở nên rất đỏ, nhưng mẹ yên tâm, không sao đâu ạ."

"Mặt đỏ?" Tô Uyển Dung ngạc nhiên hỏi, "Sao Ti Yến lại đột nhiên đỏ mặt?"

Tạ Thu: "Ờm…"

Tô Uyển Dung truy hỏi: "Có chuyện gì xảy ra hả?"

Mặt Tạ Thu cũng đỏ lên, nhưng vẫn thành thật khai báo: "Hôm nay con đọc đến câu chuyện Công chúa ngủ trong rừng, rồi con chợt nảy ra ý nghĩ, hôn chồng một cái…"

"Thật sao?" Tô Uyển Dung lộ vẻ vui mừng, giọng điệu trở nên kích động, "Vậy là mặt Ti Yến bị con hôn đỏ lên hả?"

Tạ Thu: "Chắc là vậy ạ…"

"Trời ơi, Tiểu Thu, con đáng yêu quá đi mất!" Tô Uyển Dung kéo tay cậu, "Ti Yến lớn đến từng này rồi, còn chưa hôn bạn trai hay bạn gái bao giờ, chắc chắn là bị con hôn cho ngại ngùng rồi!"

"Không, không có hôn môi!" Tai Tạ Thu đỏ bừng như sắp bốc khói, cậu nhanh chóng thanh minh, "Chỉ hôn lên má thôi mà."

"Chỉ hôn má thôi à…" Giọng Tô Uyển Dung nghe có vẻ thất vọng, "Tiểu Thu, hai đứa đã kết hôn rồi, có thể hôn môi mà."

Tạ Thu: "…"

"Phản ứng này của Ti Yến, chứng tỏ nó rất thích con đấy." Tô Uyển Dung khuyến khích, "Lần sau có thể thử sâu hơn một chút."

Tạ Thu chớp chớp mắt: "Lỡ anh ấy tức giận đến đỏ mặt thì sao ạ?"

"Không đâu, mẹ hiểu con trai của mẹ." Tô Uyển Dung khẳng định chắn nịch, "Khi nó tức giận thì mặt sẽ đen lại, chứ không phải đỏ lên."

Tạ Thu tưởng tượng ra vẻ mặt tối sầm của người đàn ông, không nhịn được "phì" cười thành tiếng.

Cùng lúc đó, lông mày người đàn ông trên giường bệnh khẽ giật giật.

"Tiểu Thu, con cứ nghe lời mẹ là đúng, sau này rảnh rỗi con cứ hôn Ti Yến nhiều vào, biết đâu nó sẽ sớm tỉnh lại thôi." Tô Uyển Dung quay sang hỏi hộ lý, "Tiểu Lý, cậu nói có lý không?"

Hộ lý đang hóng hớt dở thì bị gọi tên, vội vàng gật đầu: "Có lý, phu nhân nói vô cùng có lý!"

Dưới ánh mắt đầy hy vọng của Tô Uyển Dung, Tạ Thu chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng, con sẽ cố gắng…"

Tô Uyển Dung hài lòng rời đi, trước khi đi hộ lý còn chu đáo đóng cửa phòng lại, để lại không gian riêng tư cho Hạ Đại Thiếu và thiếu phu nhân bồi đắp tình cảm.

Tạ Thu: "…"

Cậu dùng mũi chân chấm xuống sàn nhà, lề mà lề mề di chuyển đến bên giường, khẽ hỏi: "Anh xã, rốt cuộc anh có nghe thấy em nói gì không vậy?"

Người đàn ông nằm trên giường bệnh, sắc mặt đã trở lại dáng vẻ trắng bệch, cứ như thể việc đỏ mặt tía tai vừa nãy chỉ là ảo giác của cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!