"Rầm" một tiếng, Tạ Thu tối sầm mặt mũi.
Cậu rít lên một hơi lạnh, ôm trán lùi lại phía sau hai bước, lúc này mới giật mình nhận ra mình đã lấy đầu va vào cánh cửa.
Bên ngoài cửa vang lên một giọng nữ lạ lẫm chói tai: "Thời gian này con cứ ở trong phòng mà suy nghĩ cho kỹ, không đồng ý cuộc hôn nhân này thì đừng hòng bước chân ra ngoài!"
Đầu óc Tạ Thu vẫn còn đang quay cuồng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Hôn sự gì cơ?"
Không đúng, cậu đang ngủ trong căn phòng trọ của mình cơ mà, sao mới ngủ dậy lại đổi sang một căn phòng khác thế này?
"Cuộc hôn nhân của nhà họ Tạ và nhà họ Hạ đã được định từ lâu rồi, cho dù hiện tại Hạ Ti Yến có trở thành người thực vật đi cho nữa, đó vẫn là nhà họ Tạ được trèo cao." Người ngoài cửa có vẻ vô cùng kích động, "Nếu con hủy hôn, nhà họ Hạ truy cứu trách nhiệm, lúc đó chính là con hại cả nhà họ Tạ đấy, biết chưa!"
Khoan đã… Nhà họ Hạ, Hạ Ti Yến?
Đầu Tạ Thu "Ầm" một tiếng, như bị sét đánh ngang tai, khiến cậu choáng váng.
Tối qua trước khi đi ngủ, cậu đã đọc một cuốn tiểu thuyết đam mỹ máu chó ngược luyến tàn tâm, hình như tên là gì đó về hào môn, về ánh trăng sáng, tên quá dài nên không nhớ rõ, nói tóm lại là trong cuốn tiểu thuyết đó có một nhân vật phụ ác độc cùng tên với mình là Tạ Thu.
Tạ Thu này có hôn ước với anh trai của công chính trong truyện, nào ngờ trời không chiều lòng người, một vụ tai nạn xe hơi đã khiến người nắm quyền tập đoàn Hạ thị, người từng khuynh đảo giới kinh doanh, trở thành người thực vật.
Khi Hạ Ti Yến còn nắm quyền điều hành nhà họ Hạ, nguyên chủ đã tìm đủ mọi cách để bám víu, sau khi xác định Hạ Ti Yến có khả năng cao sẽ không tỉnh lại được nữa, hắn lập tức diễn màn lật mặt nạ kịch Tứ Xuyên*, không chỉ làm loạn đòi hủy hôn, mà còn nhắm đến công chính, cố chen chân vào giữa công chính và thụ chính, gây đủ mọi trò rắc rối, cuối cùng tự gánh lấy hậu quả, bị một vụ tai nạn xe hơi tông cho tàn tật nửa người, kết cục vô cùng thê thảm.
(*Kịch đổi mặt Tứ Xuyên, còn gọi là Biến diện, là một nghệ thuật biểu diễn độc đáo, có lịch sử lâu đời, nổi tiếng với kỹ thuật thay đổi mặt nạ trong tích tắc để thể hiện cảm xúc nhân vật. Nghệ thuật này được coi là "bí mật quốc gia" của Trung Quốc và đã được Bộ Văn hóa Trung Quốc đưa vào danh sách bảo tồn vì tính độc đáo)
Nhớ đến đây, Tạ Thu không khỏi rùng mình.
Thật trùng hợp, cậu lại xuyên đến đúng lúc nguyên chủ đang khóc lóc, làm mình làm mẩy đòi hủy hôn.
Trong lúc Tạ Thu còn đang ngây người, người bên ngoài cửa đã đi xa rồi.
Tạ Thu: "…"
Đi luôn rồi à? Sao không cho tôi cơ hội nói lại là mình đồng ý rồi cơ chứ.
Tạ Thu thở dài, nghĩ đến điều gì đó, cậu nhanh chóng quay người bước đến trước gương soi toàn thân.
Trong gương phản chiếu một khuôn mặt xinh đẹp, da trắng, lông mi dài và cong vút, dưới mắt có một nốt ruồi nhỏ, môi màu hồng nhạt với một hạt châu môi nhỏ nhắn, đẹp đẽ như một con búp bê sứ được bày trong tủ kính.
Tạ Thu phát hiện khuôn mặt này hầu như giống hệt khuôn mặt của chính mình, ngay cả nốt ruồi dưới mắt cũng được sao chép y hệt, ngoại trừ mái tóc dài hơi xoăn, có lẽ nguyên chủ đã lâu không cắt tóc.
Đến đâu thì ở đó đi, sau cơn sốc, Tạ Thu nằm vật xuống giường, bắt đầu suy nghĩ về những dự định tiếp theo của mình.
Chiếc giường rất mềm, sau khi suy tính một hồi, mí mắt cậu ngày càng nặng trĩu…
Tạ Thu lại bị tiếng gõ cửa đánh thức khi màn đêm đã buông xuống.
"Tiểu Thu." Giọng nữ chói tai đó lại vang lên ngoài cửa, "Cha con nói rồi, nếu con cứ khăng khăng đòi hủy hôn—"
Tạ Thu bật dậy khỏi giường, ngắt lời đe dọa của đối phương: "Con gả!"
Diêu Mạn không ngờ cậu lại có thể thay đổi nhanh đến vậy, ngây người mất vài giây mới phản ứng lại, vội vàng mở cửa: "Thật không? Con cuối cùng cũng nghĩ thông rồi?"
Tạ Thu nhìn người phụ nữ có vẻ khoa trương trước mặt, gật đầu chắc chắn: "Thật, con đồng ý gả cho Hạ Ti Yến."
Mặc dù Hạ Ti Yến đã thành người thực vật, tập đoàn Hạ thị sau này sẽ do em trai anh ta là Hạ Cảnh Thần quản lý, nhưng dù sao nhà họ Hạ cũng là một đại gia tộc, gả cho Hạ Ti Yến ít nhất có thể đảm bảo cuộc sống sung túc, lại không cần phải thực hiện nghĩa vụ chồng chồng, điều này có khác gì chiếc bánh từ trên trời rơi xuống đâu?
Đùa à, cậu cóc thèm làm nhân vật phụ ác độc nhé, cứ để công chính và thụ chính tự ngược nhau 300 chương đi, ông chồng người thực vật giàu có này không thơm hơn à!
"Tuyệt vời quá!" Diêu Mạn mừng đến phát khóc, dang hai tay ôm chầm lấy cậu, "Mẹ biết mà, nhà họ Tạ không nuôi con uổng công!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!