Chương 48: (Vô Đề)

Trong lòng mình, cơ thể mềm mại kia khiến tim Trình Trạm Hề đập chậm rãi mà nặng nề, hơi thở sâu lắng. Mũi cô ngập tràn hương thơm sữa tắm trên người Úc Thanh Đường, từng chút một phá vỡ lớp tự chủ mong manh còn sót lại.

Tâm trí cô không còn tỉnh táo, thậm chí hoài nghi chính mình đang chìm trong giấc mơ.

Bên tai vang lên tiếng thở gấp của người phụ nữ trong vòng tay.

Trình Trạm Hề ngày càng mất kiểm soát, những ngón tay trắng muốt nâng cằm người đối diện, cúi đầu tìm kiếm đôi môi đỏ thắm.

Đồng tử Úc Thanh Đường khẽ co lại, những ngón tay vòng sau lưng Trình Trạm Hề nắm chặt, vội vàng nghiêng đầu né tránh.

Môi Trình Trạm Hề chỉ lướt qua khóe miệng nàng.

Cảm giác chạm nhẹ như có dòng điện chạy qua.

Úc Thanh Đường thoáng cứng người, cánh tay đối phương nhanh chóng ôm chặt lấy nàng, một lần nữa chôn khuôn mặt vào hõm cổ nàng.

Trình Trạm Hề say đắm trong hương thơm toát ra trên người nàng, lý trí của não bộ vừa thức giấc chưa kịp hoạt động, nhất thời không nghĩ nhiều, lại hôn lên gương mặt và vành tai nàng.....

Nhiệt độ không khí sau cánh cửa ngày càng tăng cao.

Bàn tay Úc Thanh Đường không biết từ lúc nào đã vòng qua vai Trình Trạm Hề, dựa vào lực nâng đỡ của đối phương mới có thể đứng vững.

Trình Trạm Hề nửa bế nửa ôm đưa nàng đến sofa, đặt nàng ngồi trên đùi mình, hai đầu gối quỳ hai bên.

Tư thế này thật thích hợp để hôn môi.

Lòng bàn tay Trình Trạm Hề v**t v* cằm của nàng, rồi lướt lên đôi môi căng mọng, dịu dàng đặt ngón tay vào giữa môi dưới.

Cánh môi khô khốc, bởi vì dấy lên mê tình mà càng phát ra khao khát, hơi hé mở.

Trình Trạm Hề áp lòng bàn tay m*n tr*n, cảm nhận hơi thở nóng bỏng phả ra, Úc Thanh Đường trong lòng chập trùng một chút, thần kinh căng thẳng đến cực điểm.

Trình Trạm Hề buông tay, vòng qua sau cổ nàng, năm ngón thon dài xuyên qua mái tóc đen mượt lạnh lẽo, giữ chặt gáy người phụ nữ và hạ thấp xuống.

Sức mạnh của cô vừa dịu dàng vừa bá đạo, mang theo cảm giác khiến người khác rung động, run rẩy. Úc Thanh Đường bỗng sinh lòng hoảng sợ, ngay trước khi đắm chìm hoàn toàn, bật thốt lên câu: "Không muốn."

Khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ còn chưa đầy ba phân, Trình Trạm Hề dừng lại, trong ánh mắt ẩn chứa khát khao, nhưng vẫn tôn trọng hỏi nàng: "Không muốn gì?" Giọng cô hơi khàn.

Úc Thanh Đường nhìn vào mắt cô, như nhìn vào hồ nước sâu, khó mà tự kềm chế luân hãm chìm vào.

Nàng lập tức hạ mi mắt, trầm giọng nói: "Tôi không muốn hôn môi."

Đại não Trình Trạm Hề chợt tỉnh táo trong khoảnh khắc, nhưng khoảng cách thực sự quá gần, cô nhìn hàng mi dài cong vút của ý trung nhân, khuôn mặt dịu dàng dưới ánh đèn, tựa như bức tượng ngọc trắng tinh khiết, rất nhanh lại chìm vào mê đắm, không thể kiềm chế bản năng trong tâm. Trình Trạm Hề ôm lấy gáy người phụ nữ tiếp tục áp xuống, hôn lên cằm nàng, hé môi, răng ngậm lấy phần thịt mềm trên cằm, khẽ cười một tiếng, chậm rãi, nhẹ nhàng cắn nhẹ.

Úc Thanh Đường run rẩy đến tận đầu ngón tay, không kìm được ngửa đầu, phô bày đường cong tinh tế của cổ trắng ngần.

Trình Trạm Hề cuối cùng buông cằm nàng ra, môi đỏ lưỡng lự, nhưng vẫn tuân theo ý nguyện của nàng.....

Đôi môi ấm áp của Trình Trạm Hề lần nữa trở lại bên mặt mềm mịn của nàng, nâng khuôn mặt nàng lên, định hôn tới.

Sau một hồi dạo đầu, hơi thở Úc Thanh Đường trở nên dồn dập bất ổn, giọng nói thấp hơn trước nhiều, cũng hơi khàn đặc, vẫn tránh né, nhắc nhở: "Tôi không hôn môi."

Trong đồng tử màu trà của Trình Trạm Hề phủ một lớp sương mỏng, như đứa trẻ không được ăn kẹo, lộ vẻ điềm đạm đáng yêu.

Hóa ra dưới ánh đèn cô là như vậy...

Úc Thanh Đường thoáng nghĩ, trái tim mềm nhũn, nhưng rồi ánh mắt lạnh xuống, vẻ mặt thờ ơ, giải thích rõ ràng hơn: "Lên giường thì được, nhưng tôi không muốn hôn môi."

Câu nói này giống như đã từng quen biết, tựa một cái búa tạ đập tỉnh Trình Trạm Hề khỏi vòng xoáy h*m m**n.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!