Trình Trạm Hề đứng dậy khỏi ghế, thân hình bất ổn khẽ loạng choạng, phải vịn vào mép bàn để giữ thăng bằng.
Cô quay về bàn làm việc của mình trong tâm trạng hoang mang, phát hiện chiếc ghế đã biến mất không thấy đâu.
Trình Trạm Hề: "..."
Ngay cả cái ghế cũng muốn chống đối cô sao?!
Đúng lúc ấy, Úc Thanh Đường đẩy chiếc ghế mà cô đã bỏ quên quay trở lại vị trí cũ. Nàng cúi đầu, đặt nó về đúng chỗ rồi ngước lên nhìn Trình Trạm Hề một cái thật nhanh, sau đó lại cúi xuống, trông có vẻ bối rối. Nàng thì thầm nhỏ như tiếng muỗi vo ve: "Ghế của cô đây, Trình lão sư."
Trình Trạm Hề dù lòng đang cuộn sóng dữ dội, cảm giác như cả thế giới sụp đổ, vẫn không quên dùng giọng dịu dàng đáp lại: "Cảm ơn Úc lão sư."
Úc Thanh Đường không dám ngẩng đầu nhìn cô, giọng càng nhỏ hơn: "Không có chi."
Ngồi xuống bàn làm việc, Trình Trạm Hề lặp đi lặp lại từng chi tiết trong đầu.
Một lúc sau, cô nhắm mắt, hít sâu, rồi nhắn tin cho Úc Thanh Đường.
[Úc lão sư, thật sự cô chỉ hơi mù mặt một chút thôi sao?]
Úc Thanh Đường nhìn câu hỏi trên điện thoại, mà linh hồn thì đang tự chất vấn, không khỏi trầm ngâm một lát, rồi gõ phím trả lời:
[Trước đây không có nhu cầu ghi nhớ mặt người, nên tôi nghĩ...]
Trình Trạm Hề gửi lại cho nàng một biểu tượng cảm xúc.
[ngã xuống đất. jpg]
Úc Thanh Đường lại nhìn sang Trình Trạm Hề. Cô đang úp mặt xuống bàn, vùi giữa hai cánh tay, bất động, như thể vừa bị đả kích sâu sắc.
Úc Thanh Đường bất an mấp máy môi.
Trình Trạm Hề cứ nằm úp mặt như vậy cho đến hết tiết học. Quá thương tâm, cô dứt khoát ngủ một giấc.
Khi chuông báo tan học vang lên, Úc Thanh Đường đóng máy tính trước mặt, ngồi yên tại chỗ, im lặng nhìn cái ót của Trình Trạm Hề.
Cảm nhận được ánh nhìn chăm chú từ phía sau, Trình Trạm Hề từ từ xoay mặt lại, vẫn gối đầu trên cánh tay, đối diện ánh mắt Úc Thanh Đường.
Úc Thanh Đường khẽ giãn khóe miệng, có vẻ như đang cố mỉm cười với cô.
Mặc dù kết quả thất bại, nhưng nhiêu đó cũng đã đủ để quét sạch tâm trạng u ám của Trình Trạm Hề.
"Úc lão sư." Cô tì cằm lên mu bàn tay, giữ nguyên tư thế nhìn nàng, ánh mắt long lanh, nụ cười rạng rỡ.
Khuôn mặt Úc Thanh Đường hơi hơi nóng một chút.
"Tôi mời cô ăn tối?"
"Một bữa tối là đủ để bồi thường cho vết thương tâm hồn của tôi sao?"
"Vậy cô muốn bao nhiêu?"
"Ít nhất cả học kỳ a."
"..."
"Đùa thôi, sao cô dễ bị lừa vậy?"
Úc Thanh Đường nhìn cô, môi mỏng mấp máy, muốn nói lại thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!