Chương 29: (Vô Đề)

Trình Trạm Hề cao hơn Úc Thanh Đường gần nửa cái đầu, bờ môi của cô vừa khéo chạm vào vành tai của nàng. Mái tóc đen xõa xuống, che lấy đôi tai trắng muốt, mảnh mai như ẩn như hiện.

Trình Trạm Hề cố gắng dời ánh mắt, nhưng lại không kìm lòng được nhìn vào nốt ruồi lệ nhàn nhạt ở đuôi mắt trái của nàng.

Lúc này, Úc Thanh Đường khẽ cụp mắt xuống, nốt ruồi lệ theo đó khẽ rũ xuống, không còn vẻ băng lãnh xa cách ngày xưa. Hàng mi khẽ run, nốt ruồi lệ kia dường như ẩn chứa sự kiều diễm khó tả, làm sở động lòng người.

Trình Trạm Hề bất chợt nhớ đến "Đêm đầy sao" của Van Gogh.

Đối với Trình Trạm Hề, nàng giống như bầu trời đầy sao huyền bí dưới nét bút của Van Gogh, là sắc màu chuyển động, là vầng trăng thoát ra từ nguyệt thực. Là ảo ảnh của thiên mã lướt qua không trung, nhưng lại như thể chạm tay được đến giấc mơ.

Đối diện với bầu trời đầy sao này, cô luôn trân trọng và thận trọng đến vậy, muốn đọc hiểu nàng, theo dõi những đường nét bút vẽ khiêu vũ, nhưng chỉ trong giây lát đã lạc vào tinh vân kỳ ảo lóa mắt, lưu luyến quên lối, không thể tự kềm chế.

Cơ thể được bao bọc lấy bởi hơi ấm áp quen thuộc, khiến người ta không nỡ rời đi. Úc Thanh Đường cúi mắt nhìn bàn tay trắng ngần như ngọc đang vòng quanh eo mình, đầu óc trống rỗng một lúc, rồi mới nhẹ nhàng tránh khỏi vòng tay của Trình Trạm Hề.

"Cảm ơn."

"Không có chi." Trình Trạm Hề ánh mắt sáng rực, mỉm cười với nàng.

Úc Thanh Đường đối diện với ánh mắt cô, không tự nhiên hạ thấp tầm nhìn, tránh ánh mắt của cô.

Trình Trạm Hề thu liễm một chút phóng túng, ho nhẹ một tiếng, giọng nói dịu dàng: "Sao lại một mình ở đây?"

Úc Thanh Đường không dám nhìn cô, vẫn chưa thích ứng với nghề nghiệp thật sự của Trình Trạm Hề, trả lời trầm thấp: "... Ừm."

Trình Trạm Hề cười: "Ừm cái gì? Tôi hỏi tại sao, chứ không phải là được hay không."

Úc Thanh Đường: "..."

Trình Trạm Hề: "Hửm?"

Sau một lúc lâu, Úc Thanh Đường mới thốt ra: "Ở trên đây yên tĩnh."

Trình Trạm Hề "ồ" một tiếng, khó hiểu nói: "Vậy là cô chê tôi ồn ào sao? Vì cái gì mà nói một câu lại đứng xa tôi một chút vậy?"

Úc Thanh Đường nhìn khoảng cách ba bước chân giữa hai người đã vô tình tạo ra, lặng lẽ bước về phía trước.

"Trình Mặc."

"Trình Trạm Hề." Trình Trạm Hề sửa lại. "Kia là nghệ danh của tôi."

"Trình... Trạm Hề." Hai chữ sau Úc Thanh Đường có vẻ không quen, phát âm rất nhẹ, giống như lông vũ phớt qua làm ngứa ngáy trong lòng.

Trình Trạm Hề kiềm chế sự xúc động muốn hắng giọng, đáp khàn khàn: "Ừm."

"Trình lão sư." Cuối cùng Úc Thanh Đường vẫn dùng cách gọi cũ.

Trình Trạm Hề lại "ừm" một tiếng.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng lúc chuyển ánh mắt đi.

Trình Trạm Hề nhìn về phía sân vận động sôi nổi bên dưới, còn Úc Thanh Đường nhìn về phía khán đài trống không quanh mình.

Gió thổi qua khán đài, làm tung bay mái tóc dài của cả hai.

"Không xem thi đấu sao? Vừa rồi Ngô Bằng đã giành được hạng nhất chung kết 100 mét rồi đấy." Trình Trạm Hề đưa tay vén mái tóc, phá vỡ sự im lặng.

Úc Thanh Đường không lên tiếng.

Trình Trạm Hề không hỏi thêm, lấy từ trong túi ra một tờ khăn giấy, lau sạch một chỗ ngồi, tiện tay cũng lau giúp cho Úc Thanh Đường một chỗ, rồi vén áo khoác ngồi xuống, tựa vào lưng ghế, thần thái nhẹ nhõm thanh thản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!