Mưa vẫn rơi.
Tiếng mưa rơi bỗng trở nên xa xăm, phiêu diêu lại mơ hồ.
Trình Trạm Hề bất chợt đối diện với một đôi mắt còn đẹp hơn cả ánh trăng giữa màn đêm tĩnh lặng. Vài giây trôi qua, cô khẽ hít thở một cách nhẹ nhàng, trái tim đập nhanh hơn bình thường.
Người phụ nữ trước mặt khoảng 26, 27 tuổi, gương mặt như bước ra từ trong tranh, làn da nhợt nhạt hơn người thường, chỉ có đôi môi mỏng điểm một chút sắc hồng nhạt, tạo nên vẻ đẹp mong manh đến quyến rũ. Đặc biệt là nốt ruồi lệ ở khóe mắt trái, khiến người đối diện không thể không xao xuyến.
Nốt ruồi lệ thường dễ gây chú ý, nếu nằm hơi chếch xuống dưới, như giọt lệ rơi, sẽ tạo cảm giác đáng thương cho người sở hữu. Nhưng người phụ nữ này thì khác, nốt ruồi của nàng nằm ngay trên đuôi mắt, hòa quyện cùng đường cong hất lên của mí mắt tạo thành một mạch nối liền. Vì thế, nốt ruồi này không khiến nàng trông yếu đuối, mà lại mang đến một vẻ xa cách không thể xâm phạm và thuần khiết đến cấm dục.
Bên trong chiếc áo khoác màu đen là một chiếc áo sơ mi trắng tinh, cài kín, chỉ mở cúc trên cùng, để lộ một đoạn cổ trắng ngần cùng đường cong duyên dáng của chiếc cằm.
Toàn bộ tạo nên vẻ trang nhã như thể một quyển sách cổ.
Trình Trạm Hề há to miệng đứng nhìn, không nói nên lời trước hành động tiếp theo của người phụ nữ.
Úc Thanh Đường bình thản nhìn về phía Trình Trạm Hề đang kéo vali, khẽ gật đầu lịch sự rồi bình tĩnh quay đi.
Nàng không đưa tay đón nhận khăn giấy, cũng tương đương với việc từ chối một cách khéo léo.
Trình Trạm Hề giả vờ tự nhiên thu hồi khăn giấy, nhét vào túi áo khoác, ánh mắt nhìn về hướng ngược lại với Úc Thanh Đường, nhưng lén dùng khóe mắt quan sát đối phương.
Mưa vẫn rơi.
Mưa tuôn xối xả, bao phủ cả thành phố trong màn nước mênh mông. Đám mây u ám thỉnh thoảng lóe lên những tia chớp màu xanh tím, xé toạc bầu trời tối tăm. Gió cuốn lá rụng trên mặt đất, gào thét giận dữ như muốn phá vỡ bầu trời.
Hai người đứng dưới mái hiên, cùng lắng nghe tiếng mưa rơi.
Cũng không ai nói lời nào.
Cơn mưa lớn đến nhanh, đi cũng nhanh. Chẳng mấy chốc, mây đen tan tác, mặt trời chiều hiện ra với sắc vàng hồng, sau đó một cầu vồng hiện lên trên đại lộ hoàng hôn, vắt ngang từ con phố đến tận phương xa mờ ảo.
Trong không khí chỉ còn những hạt mưa nhỏ li ti miên man.
Úc Thanh Đường đẩy cửa bước vào màn mưa mỏng như tơ, dáng hình dần khuất sau cầu vồng sâu thẳm.
***
Ba tháng sau.
Trên cửa phòng vẽ tranh treo tấm biển "Xin đừng quấy rầy". Lần thứ ba đến đây, Dụ Kiến Tinh rón rén định quay về, nhưng cánh cửa bất ngờ "kẹt kẹt" mở ra.
Trình Trạm Hề thấy cô ấy, mỉm cười tùy ý gật đầu: "Vào đi."
Dụ Kiến Tinh khoác tay lên vai cô, nhìn vào phòng vẽ hé mở, trêu ghẹo: "Dạo này họa sĩ Trình vẽ gì thế?"
Trình Trạm Hề thoải mái tránh sang một bên, cười nói: "Tự xem đi, tham quan thoải mái, mình đi rửa mặt đã."
Khi vẽ tranh, cô không thích bị quấy rầy, ngăn tất cả mọi người vào phòng vẽ, nhưng khi đã xong việc thì không sao cả.
Dụ Kiến Tinh chính là bạn của cô ở Tứ Thành, từng là bạn học du học cùng nhau. Cả hai đều tốt nghiệp từ trường mỹ thuật có điều kiện nhập học cực kỳ khắt khe, cùng là đồng hương, nên tự nhiên trở thành bạn bè. Dụ Kiến Tinh học điêu khắc, nhận một dự án từ chính quyền Tứ Thành, vì vậy lưu lại đây một thời gian dài.
Dụ Kiến Tinh bước vào phòng vẽ tràn ngập ánh sáng. Trình Trạm Hề vừa dọn dẹp xong, giá vẽ, vải vẽ, hộp màu, bảng pha màu, cọ vẽ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.
Những thứ liên quan đến nghệ thuật phần nào đều cần đến linh cảm, mà linh cảm không phải lúc nào cũng có. Trình Trạm Hề không phải là họa sĩ quá xuất chúng, việc vẽ tranh của cô mười phần ỷ lại vào linh cảm chợt hiện trong nháy mắt kia.
Dụ Kiến Tinh nhớ có lần Trình Trạm Hề nhận vẽ bích họa
- chính là loại vẽ trực tiếp lên tường, thời hạn ba tháng. Hai tháng hai mươi chín ngày, cô chỉ tìm kiếm cảm hứng, lo lắng đến suýt rụng tóc. Ngày cuối cùng, như được thần hỗ trợ, cô nhốt mình trong biệt thự của chủ nhà, vẽ ào ào hết cả bức tường, trở thành câu chuyện hài hước được nhắc đến trong giới của họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!