Hướng Thiên Du sau khi nói chuyện với Vu Chu xong, thân sĩ tiễn cô đi một đoạn đường rồi quay lại tụ hợp với hai người Trình Úc.
Hướng Thiên Du hỏi: "Chúng ta đi thôi?"
Trình Trạm Hề nhìn cậu một cái, nở nụ cười ý vị thâm trường.
Hướng Thiên Du bỗng nảy sinh cảm giác bất an.
Quả nhiên, đến bữa tối, Trình Trạm Hề không đạt được mục đích thì nhất quyết không bỏ qua, ép Hướng Thiên Du kể hết mọi chuyện ra cho rõ.
Sau khi thi đỗ đại học, Hướng Thiên Du một lòng chỉ biết học hành. Trong trường, số nam nữ sinh theo đuổi cậu đếm không xuể, nhưng cậu chưa từng động lòng với ai. Mối quan hệ giữa cậu và Vu Chu chỉ dừng lại ở mức độ nói chuyện trong nhóm lớp hồi cấp ba, chưa từng trò chuyện riêng quá năm câu. Đến năm ba đại học, hai người tình cờ gặp lại trong một cuộc thi, mỗi người đều là thành viên đại diện cho trường mình. Cuộc thi kết thúc, tất cả các đội cùng đi ăn mừng.
Vu Chu chủ động đến tìm cậu, hỏi cậu hiện tại có bạn gái chưa.
Hướng Thiên Du nói chưa, Vu Chu lại hỏi tiếp cô có thể theo đuổi cậu không.
Hướng Thiên Du sửng sốt.
Úc Thanh Đường gắp một hạt đậu Hà Lan vàng ươm vào miệng, mắt cong lên thành nụ cười.
Trình Trạm Hề cảm thán nói: "Trước đây Vu Chu rất hướng nội, không ngờ bây giờ lại chủ động như vậy."
Hướng Thiên Du gật đầu: "Đúng vậy. Lần đó thi, cô ấy là người thuyết trình chính của đội, lên sân khấu rất bình tĩnh, vừa nhìn đã biết từng trải qua nhiều cuộc thi, không chút khẩn trương nào."
Úc Thanh Đường chợt nhớ đến cô gái từng được mình che chở phía sau lưng, chỉ biết rơi nước mắt năm ấy, tâm trí thoáng bay xa.
Trình Trạm Hề nhớ tới nhiệm vụ của mình, tiếp tục hỏi: "Em đã đồng ý chưa?"
Hướng Thiên Du lắc đầu.
"Tại sao? Em không thích cô ấy sao?"
"Không phải vấn đề thích hay không thích." Hướng Thiên Du cau mày nói, "Em chỉ là không muốn nghĩ đến chuyện yêu đương quá sớm."
"..."
Rất khó tin những lời này lại phát ra từ miệng một nam sinh hai mươi tuổi, đang ở độ tuổi tràn đầy k*ch th*ch tố.
Hướng Thiên Du nói: "Hơn nữa, em vừa lên năm tư, còn đang chuẩn bị thực tập, làm gì có thời gian rảnh rỗi để yêu đương? Không phải lãng phí thời gian sao? So với chuyện yêu đương, thực tập đương nhiên quan trọng hơn."
Trình Trạm Hề & Úc Thanh Đường: "..."
Hướng Thiên Du tiếp: "Em nghe người ta nói 'quý tốt nghiệp' chính là 'quý chia tay'. Tuy không rõ lý do, nhưng chắc là vì lúc tốt nghiệp có quá nhiều yếu tố bất ổn. Nếu sớm muộn gì cũng chia tay, thì chẳng thà đợi sau khi tốt nghiệp, công việc ổn định rồi hẵng xem có duyên phận hay không, khi đó yêu đương cũng hợp lý hơn."
Trình Trạm Hề & Úc Thanh Đường: "..."
Hướng Thiên Du nghi hoặc nhìn hai người họ: "Sao hai người nhìn em như vậy? Em nói có gì sai sao?"
Úc Thanh Đường nói: "Không có, em tính toán rất chu đáo."
Trình Trạm Hề hỏi: "Vậy em trả lời Vu Chu thế nào?"
Hướng Thiên Du múc một thìa trứng cá trộn vào cơm của mình, nói: "Em thành thật nói với cô ấy hiện tại chưa có tâm tư yêu đương. Cô ấy nói sẽ đợi em tốt nghiệp."
Trình Trạm Hề: "Ồ!"
Hướng Thiên Du lập tức đỏ bừng cả mặt.
Trình Trạm Hề bỗng như phát hiện ra lục địa mới, chỉ thẳng vào Hướng Thiên Du nói: "Em chẳng lẽ thích cô ấy rồi phải không?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!