Chương 11: (Vô Đề)

Khương Hành không nhớ mình đã ngủ từ lúc nào.

Trong giấc mơ, mũi cậu tràn ngập mùi hoa nhài.

Thật ra, đó vốn không phải là mùi hương mà Lục Nghi Xuyên yêu thích. Anh quen dùng những loại nước hoa mang theo chút vị đắng và cay nồng. Hoa nhài... là thứ cậu thích.

Hồi nhỏ, Lục Nghi Xuyên đã tặng cậu một chậu hoa nhài. Nhưng kỹ thuật trồng cây của cậu chẳng ra sao, nuôi suốt hai năm mà nó chẳng chịu ra hoa, lá còn ngày một héo rũ. Cậu sợ nếu cứ tiếp tục như vậy, chậu hoa nhài sẽ chết dần chết mòn trong tay mình, nên đành ôm nó đi tìm Lục Nghi Xuyên.

Khi đó, Lục Nghi Xuyên đang học lớp 10. Người đã bắt đầu cao lớn hơn, vóc dáng vừa cao vừa gầy, bộ đồ ở nhà rộng rãi mặc trên người lại càng khiến anh trông thanh mảnh.

Còn cậu khi ấy chỉ là một nhóc con cấp 2, bé tròn như củ cải, ngày ngày bị Lục Nghi Xuyên nhét đủ thứ vào miệng, nên người cứ phát triển theo chiều ngang. Khi ôm chậu hoa bước vào, trông chẳng khác nào một con chim cánh cụt lạch bạch.

Lục Nghi Xuyên nhận lấy chậu hoa từ tay cậu, tay còn lại đặt lên eo cậu, dễ dàng nhấc bổng cậu lên.

Một lớn một nhỏ, hai cơ thể tự nhiên dựa vào nhau, chẳng ai thấy điều này có gì kỳ lạ. Bởi vì bao năm qua, họ vẫn luôn như vậy.

Khương Hành khẽ ngả người ra sau, nhưng vì phần ngực anh quá xương xẩu, tựa vào thấy cấn, nên cậu liền đổi tư thế khác.

Ngón tay chỉ vào chậu hoa, cậu bực bội phàn nàn:

"Anh xem, hoa của anh cho em, mãi chẳng chịu nở. Còn bảo đây là hoa nhài nữa chứ."

Nắng chiều rọi qua cửa sổ, giọng thiếu niên trong trẻo, chậm rãi bật cười:

"Bị em nuôi đến sắp chết héo rồi, còn đòi nó nở hoa?"

Khương Hành bĩu môi:

"Tại nó quá yếu ớt thôi. Ngày nào em cũng tưới nước cho nó mà vẫn thành ra thế này. Em có cách nào đâu?"

Lục Nghi Xuyên vòng tay ôm eo cậu, tựa cằm lên vai cậu, đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc lá úa vàng của cây hoa nhài. Giọng nói trầm thấp, hơi thở ấm áp phả vào tai cậu.

"Cái 'yếu ớt' của em... chẳng lẽ là kiểu mười ngày nửa tháng không tưới, mà hễ tưới là dội cả một thùng nước?" ​

Khương Hành: "......"

Lục Nghi Xuyên tiếp lời:

"Bây giờ thấy không nuôi nổi nữa, nên ôm đến bắt anh dọn dẹp đống hỗn độn này à?"

Khương Hành bĩu môi, giơ chân đá vào bắp chân anh một cái:

"Chuyện này đâu phải lỗi của em? Nếu anh không tặng em chậu hoa này, em cũng đâu cần phải chăm nó!"

Thiếu niên đưa tay giữ lấy bắp chân cậu, như trừng phạt mà bóp nhẹ:

"Khương Tiểu Hành, anh thấy em giỏi nhất là đổ lỗi ngược đấy. Ai là người nhìn thấy chậu hoa này ở chợ hoa chim cảnh liền đứng ì ra không chịu đi? Ai nằng nặc kéo anh mua cho bằng được, còn bảo đó là quà sinh nhật nhận trước?"

"Bây giờ nghe em nói, cứ như anh van nài để tặng em không bằng."

Khương Hành phồng má:

"Lục Nghi Xuyên, anh phiền quá đấy!"

Ngực người phía sau khẽ rung, rồi một tràng cười trầm thấp dần dần vang lên.

Khương Hành bị cười đến mức bực mình, không nhịn được, liền giơ tay ra sau chọc anh ta một cái.

Lục Nghi Xuyên nắm lấy tay cậu, ngón tay thon dài siết nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại của cậu, giọng điệu bất đắc dĩ mà cưng chiều:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!