Chương 9: Đèn Trường Minh

Mộc Chiêu vốn muốn cải trang thành một vị ma đại lão bí ẩn, vì thế, khi nhìn thấy hồn ma của nữ y tá, nàng đã cố gắng kìm nén cảm giác sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, bình tĩnh chỉ đạo Khấu Tử Thư tránh xa nguy hiểm.

Đáng tiếc, ý tưởng thì hay mà khi thực hiện chẳng đâu ra đâu, đối mặt với nữ cảnh sát được huấn luyện chuyên nghiệp, chưa nói được mấy câu mà suýt chút nữa đã bị bắt bài rồi.

Sau đó Mộc Chiêu nhận ra, trước mặt những người được huấn luyện này, nếu muốn giữ sự bí ẩn của mình, cách duy nhất là nói ít đi!.

||||| Truyện đề cử: Linh Vũ Thiên Hạ |||||

"Không thể nào..." Nữ cảnh sát lâm vào nghi hoặc trầm trọng, tiếp nhận nền giáo dục chủ nghĩa duy vật hơn 20 năm, muốn cô nàng tin thế giới này có ma, thà để cô nàng tin có người đang muốn dạy dỗ mình còn hơn.

"Cô cảnh sát, tôi biết cô tạm thời khó có thể tiếp thu, cô yên tâm, không có thời gian để cô từ từ tiêu hóa đâu." Bởi vì nam chính sắp phái người đuổi theo cô đến tận cửa nhà rồi!

Dù nghe thế nào thì giọng của Mộc Chiêu cũng rất không nghiêm túc.

Dù sao tâm trí của Khấu Tử Thư cũng kiên cường nên đã nhanh chóng bình tĩnh lại, liếc nhìn Mộc Chiêu, đột nhiên không nói một lời đưa tay ra chuẩn bị kiềm chế kẻ khả nghi, nhưng cô nàng lại trơ mắt nhìn bàn tay mình xuyên qua cổ tay đối phương.

Sắc mặt Khấu Tử Thư tái nhợt trong nháy mắt, nhưng phản ứng đầu tiên của cô nàng cho đến giờ vẫn không phải là gặp ma, mà là...

"Cô tiêm cho tôi loại thuốc gây ảo giác gì thế?"

Mộc Chiêu lập tức không vui trước sự nghi ngờ của Khấu Tử Thư: "Sao cô không nói cô ăn phải nấm độc luôn đi!"

Khấu Tử Thư bắt đầu cân nhắc khả năng này.

"...! Đừng nghĩ nữa, hiện tại cô không tin cũng không sao, nhưng cô đã bước vào thế giới của chúng tôi rồi thì cũng đừng cố gắng thoát ra, cuộc sống tương lai của cô sẽ rất thú vị, nếu cô suy nghĩ thông suốt rồi thì có thể tới chỗ tôi ~" Mộc Chiêu vỗ vỗ vai Khấu Tử Thư, đối phương chưa kịp phản ứng đã bỏ chạy.

Khấu Tử Thư vừa ngẩng đầu đã thấy cô gái trẻ tuổi đó đã biến mất ở ghế phụ, đứng bên ngoài vẫy tay chào mình.

"..." Cô nàng nghĩ bây giờ mình cần phải bình tĩnh lại, ma...! Sao có thể tồn tại được!

Nữ cảnh sát tin vào Marx đang đấu tranh với thế giới quan của chính mình.

Tiếng động cơ vang lên, chiếc xe từ từ chạy đi, lúc này cảnh sát Khấu không hề biết rằng bản thân sắp bị một hồn ma không đáng tin cậy dẫn đi sống một cuộc sống đầy khó khăn.

Mộc Chiêu vẫn tay, nhìn chiếc xe chậm rãi rời đi, khi đã hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt của nàng, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Muốn che giấu điều gì đó với một cảnh sát ưu tú thật là khó quá đi! Chỉ mới nói được vài câu nàng đã cảm thấy đầu óc mình kiệt quệ, não đang ở trạng thái teo tóp.

Hửm?

Đầu óc kiệt quệ của Mộc Chiêu lại đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.

Mặc dù nàng nói với người ta là khi nào suy nghĩ thông suốt thì có thể đến tìm mình nhưng hình như nàng không để lại địa chỉ hay gì cả? Vậy người ta muốn tìm mình thì đi đâu mà tìm!

Quên đi, xem vận may đi, nàng cảm thấy dựa theo vận mệnh giữa mình và Khấu Tử Thư, nhất định sẽ gặp lại nhau.

Mộc Chiêu bay trở lại phòng của Phó Du Thường, thấy học tỷ đang dựa vào giường bệnh ghi chép gì đó vào sổ, lập tức lại cảm động.

Nỗi tuyệt vọng lớn nhất trong cuộc đời không gì khác hơn là mang lại hy vọng rồi lại nói với bạn rằng đó chỉ là một trò đùa.

Mộc Chiêu rưng rưng nghĩ, đáng lẽ mình nên thêm tên bạn thân vào di chúc, nếu như bản thân chết ngoài ý muốn, trong mấy vạn tệ để lại cho cha mẹ lại chia cho Tiền Hựu Ngư thêm một vạn để cậu ấy giúp xử lý những bức thư tình mất mặt đó, hu hu hu!

Mà mặc kệ học tỷ có tình cảm như vậy đối với mình hay không, hiện tại hai người đã âm dương cách biệt, căn bản không có cơ hội, nghĩ đến như vậy, Mộc Chiêu bỗng nhiên càng thêm thương tâm.

Chờ mình có thể chạm vào các thực thể lâu hơn, sẽ bí mật đốt chúng nhỉ? Nếu sau này học tỷ phát hiện ra, như vậy sẽ rất bất tiện.

Mộc Chiêu không có việc gì làm, nằm ở bên giường bệnh của Phó Du Thường, nhìn cô giải quyết chuyện công ty đến phát ngốc.

Cửa sổ phòng bệnh hé mở, một cơn gió nhẹ thổi vào, thổi bay mái tóc dài của Phó Du Thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!