Chương 8: Hiểu Lầm

Tất nhiên chiếc cốc sẽ không tự rơi, còn thủ phạm thì đang thu mình trong góc như một đứa trẻ làm sai điều gì đó.

Nguyên nhân chủ yếu là bây giờ đầu óc Mộc Chiêu rất hỗn loạn, dù sao nàng cũng vừa biết được một bí mật mà trước kia khi còn sống nàng chưa từng được biết.

Học tỷ...! Thích mình?

Thích, thích...

Vẻ mặt Mộc Chiêu ngơ ngác nhưng khóe miệng không tự chủ nhếch lên, cho dù dùng tay kéo cũng không thể ngừng lại.

Trên thực tế, nàng chưa bao giờ nói với ai, kể cả người bạn thân nhất của mình là Tiền Hựu Ngư.

Cách đây rất lâu, khi hai người gặp nhau lần đầu tiên, khi được học tỷ kéo nàng và vali ra khỏi mương, nàng cảm thấy như đã xác định được mối tình đầu trong đời.

Lần đó...! Nghĩ lại thật sự rất xấu hổ, lần đầu gặp nhau không đẹp như cổ tích, ngược lại còn rất mất mặt.

Nghĩ lại hồi mới bắt đầu học đại học, bố mẹ nàng bận quá nên không đưa nàng đi như thường lệ, vợ của tài xế ở nhà vừa mới sinh, cần người chăm sóc nên nàng không để chú ấy đi theo.

Dù sao trường học cũng ở trong thành phố, Mộc Tiểu Chiêu tự lực cánh sinh kéo theo một cái vali lớn, một mình đến trường.

Ở trường, nàng chạy một mình lung tung, không ngoài dự đoán, nàng bị lạc, mà không gặp bất kỳ tai nạn nào, nàng đi lòng vòng rồi đến một con mương nhỏ khô ráo, kéo chiếc vali nặng nề khiến đôi tay nàng đau nhức, khi nàng vừa buông lỏng để hoạt động cổ tay một chút, chiếc vali trượt về phía con mương khô cạn, nàng vô thức đuổi theo chộp lấy chiếc vali nhưng lại bị sức nặng của nó kéo xuống mương và rơi xuống bùn.

Nghĩ đi nghĩ lại, nàng cảm thấy lúc đó mình quá ngu ngốc, hành động đó quá nguy hiểm, lỡ như ngã đập đầu vào một tảng đá rồi phải làm sao?

Học tỷ cũng nói mình như vậy, cô mặc bộ tây trang cao cấp, bước vào mương kéo mình ra ngoài, thấy nàng sợ hãi khóc lóc nên đã ở lại với nàng rất lâu.

Sau này, học tỷ tham gia lễ khai giảng với tư cách là cựu sinh viên được trường đặc biệt mời về, lúc này nàng mới biết chị gái xinh đẹp tốt bụng đó chính là một tiền bối hơn nàng mấy mấy khóa, là người có địa vị rất cao, thỉnh thoảng được mời về giảng dạy cho sinh viên Học viện Kinh tế và Quản lý.

Về phần mình, nàng đến từ Học viện Nghệ thuật, để được nhìn thấy học tỷ, nàng thỉnh thoảng mặt dày mày dạn tranh giành chỗ ngồi với các sinh viên Học viện Kinh tế và Quản lý.

Và dưới hộp đồ của nàng vẫn còn một chồng thư tình rất dày mà nàng không dám gửi.

Chỉ là những chuyện kinh tởm mà cha mẹ nàng làm sau này khiến nàng càng ngày càng xấu hổ, dần dần nhận ra sự chênh lệch giữa mình và đối phương ở nhiều phương diện khác nhau, hơn nữa, khi đó xung quanh học tỷ có quá nhiều người ưu tú, cho nên nàng giấu kín phần thầm mến này ở tận đáy lòng, bình thường giao lưu cũng chỉ giới hạn ở bối phận học tỷ, học muội.

Cho đến khi gia đình nàng xảy ra chuyện, công ty sắp phá sản, cha mẹ nàng muốn gả nàng cho một ông già, nàng đã trực tiếp nhảy từ tầng hai của biệt thự xuống, cố gắng trốn thoát.

Cuối cùng, đúng như dự đoán, nàng bị bong gân ở chân, đang khập khiễng bỏ chạy thì vô tình đụng phải học tỷ.

Chính học tỷ đã tìm thấy nàng, sau đó ôm nàng về nhà mình, tìm bác sĩ chữa chân cho nàng, cuối cùng...! Cho nàng một phần hợp đồng trước khi cưới...!

Nàng cho rằng...! Đó là học tỷ thương hại mình, cho nên học tỷ đã dùng hôn nhân của chị ấy cứu mình thoát ra khỏi vũng lầy ngột ngạt, cha mẹ nàng không còn biện pháp nào để kiềm chế nàng nữa...! Hoặc mọi thứ đã bị học tỷ chặn lại.

Chiếm lòng tốt của học tỷ dành cho mình, dù có vô tư đến mấy, Mộc Chiêu cũng không dám đòi hỏi nhiều hơn, có một số việc, một khi do dự, chính là không có ngày hối hận.

Nhưng mà! Vào ngày thứ tám sau khi bản thân chết, từ trong miệng người khác nàng biết được học tỷ cũng thích nàng!

Chỉ cần hiện tại nàng còn sống, nàng có thể lập tức đào hộp đồ của mình, đọc một bức thư tình dài vạn chữ gửi cho học tỷ ngay tại chỗ, loại chuyện như tỏ tình đương nhiên phải tự mình làm!

Đôi mắt Mộc Chiêu sáng ngời của nhìn về phía Phó Du Thường, hy vọng nhận được câu trả lời khẳng định từ cô, nhưng mà...!

"Đừng nói nhảm!" Giọng điệu của Phó Du Thường rất nghiêm túc, trước đây Mộc Chiêu chưa từng thấy cô nghiêm túc như thế này, thậm chí còn có chút nóng nảy.

"..." Hóa ra là nói bậy sao? Mộc Chiêu cảm thấy tâm tình đột nhiên tuột xuống đáy cốc giống như đang đi tàu lượn siêu tốc.

Nhưng Lam Ngu Cảnh hiểu rõ ý tứ của Phó Du Thường, cô ấy nói: "Nếu không muốn mình đến mộ vợ cậu cáo trạng, chuyện cậu làm nhất định phải để mình giúp!"

Mộc Chiêu, người đang hiểu lầm, ngồi trên cửa sổ như một con cá mặn mất ước mơ, đầu và nửa người đều ở bên ngoài, nàng cần gió lạnh để đầu óc tỉnh táo.

ngôn tình hoàn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!