Chương 7: Manh Mối

"Không phải thì tốt, cô bé đáng yêu, tỷ tỷ đi trước nhé ~ Lần sau hãy cẩn thận, thế giới này nguy hiểm hơn những gì em tưởng tượng rất nhiều."

"Chờ đã, chờ đã!" Mộc Chiêu vội vàng tóm lấy người phụ nữ mặc áo đỏ.

Khoảnh khắc Mộc Chiêu tóm lấy cô ấy, bộ dáng "người" này giế t chết hai tên côn đồ không chớp mắt lại xuất hiện trước mắt Mộc Chiêu, trong lòng không khỏi khẽ run, không biết có phải là hiệu ứng tâm lý hay không nhưng nàng cảm thấy quần áo nàng đang nắm vô cùng lạnh.

Cô ấy, cô ấy cũng là ma phải không?

Ma nữ áo đỏ nhướng mày, hỏi như một đứa trẻ: "Còn có chuyện gì sao?"

"Ờm, tôi muốn hỏi cô..." Mộc Chiêu sợ hãi lắp bắp.

"Ma, có cách nào để trở nên mạnh mẽ hơn không?"

"Chuyện này sao, bé cưng vừa mới sinh ra nên chưa giết ai phải không?"

Mộc Chiêu điên cuồng lắc đầu.

"Cũng đúng, chị ngửi thấy trên người cưng chỉ có mùi nhang khói, nếu không muốn đi đường tắt thì cứ ăn đồ cúng mà thong thả thôi." "Người" áo đỏ lấy ra một tấm danh thiếp, nhét vào tay Mộc Chiêu.

"Có thời gian thì đến đây chơi, ở đây sẽ có rất nhiều chị em tốt bụng sẽ giải đáp thắc mắc của cưng ~" Ma nữ nháy mắt với Mộc Chiêu.

Mộc Chiêu nhìn xuống tấm danh thiếp trong tay.

Hội quán Tận Tình...!

Hội quán này...! Có đứng đắn không?

"Nhưng tỷ tỷ rất ghét đàn ông, nếu mang theo bạn bè thì tuyệt đối không được mang theo giống đực, biết chưa?" Giọng nói của ma nữ đột nhiên lạnh lùng như rắn độc.

"Có thể, có thể mang theo một người phụ nữ loài người được không?" Mộc Chiêu run rẩy nhìn đối phương.

"Phụt..." Cô ấy che miệng cười, "Thực sự không biết nên nói cưng dũng cảm hay là nhát gan...! Đương nhiên, chỉ cần cô ấy không sợ là được, dù sao người sống ở đó cũng rất ít."

"Được rồi, tỷ tỷ có việc nên phải đi trước.

Nếu có thắc mắc, cưng có thể đến hội quán, mọi thông tin đều được ghi giá rõ ràng ~"

Ngay lúc Mộc Chiêu đang định hỏi thêm vài câu nữa thì bị đối phương đưa ra mức giá rõ ràng khiến nàng nghẹn họng.

Khá lắm, buôn bán tin tức?

"Tiền vàng mã?"

"Nhân dân tệ, đô la Mỹ cũng được, hoặc là vàng, không nhận tiền vàng mã." Mỹ nhân rắn rết nheo mắt, không biết có phải là ảo giác của Mộc Chiêu hay không, nàng cảm thấy trên mặt đối phương có ba phần giống con buôn.

"Chỉ vậy thôi sao...! Nhưng tôi đã chết rồi, những thứ này ở đâu ra..."

"Chị thấy cơ thể của cưng...! Là sản phẩm mới của nhà nào đó phải không? Có vẻ như gia đình cưng khá giàu có nhỉ?" Đối phương nhìn nàng từ trên xuống dưới.

"Ừm, ừm...! Nhà tôi mở công ty, có chút tiền." Mộc Chiêu chịu đựng không nhúc nhích, tùy ý để đối phương đánh giá mình như đang xem hàng.

"Vậy thì đơn giản thôi, đến lúc đó bọn chị sẽ giúp cưng giải quyết, tiểu phú bà ~" Ma nữ áo đỏ cho nàng một cái hôn gió, thái độ của cô ấy rõ ràng trở nên tốt hơn sau khi nghe được Mộc Chiêu có tiền, sau đó vung tay áo biến mất trong hẻm.

Đột nhiên, hai "xác chết" bên cạnh chuyển động khiến Mộc Chiêu giật mình.

"Hắc hắc hắc..."

"Hắc hắc hắc..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!