Chương 6: (Vô Đề)

"Cũng may là đưa đến kịp thời, không có sốt thành viêm phổi, sau khi xuất viện nên nghỉ ngơi đầy đủ, gác lại công việc một thời gian, nếu công ty mất đi em ấy cũng sẽ không đến mức không vận hành được, làm chị như cậu cũng nên khuyên nhủ em gái vài ba câu đi." Bác sĩ là bạn cũ của Phó Du Thư nên cũng nói chuyện với cô ấy thêm vài câu.

"Sau này mình nhất định sẽ nói với em ấy." Phó Du Thư liên tục gật đầu.

"Vậy mình còn có việc phải đi trước.

Nếu có vấn đề gì, cứ đến tìm mình."

"Được rồi, cảm ơn cậu, lão Vu."

"Chỉ cần lần sau không phải cậu vào thì cũng là lời cảm ơn rồi."

Sau khi bác sĩ rời đi, Phó Du Thư mệt mỏi nhắm mắt lại, chậm rãi bình tĩnh một chút, nói với dì Lưu đang ngồi trên ghế: "Cảm ơn dì Lưu, nếu không có dì thì không biết đến khi nào mới có người phát hiện em gái cháu bị bệnh."

Dì Lưu lau nước mắt, lắc đầu: "Là phu nhân phù hộ."

Phó Du Thư không tin vào ma quỷ hay thần thánh nhưng cô ấy cũng hiểu quan niệm của người già là không thể thay đổi, vì vậy cô ấy cũng thuận theo ý bà, nói: "Nếu Chiêu Chiêu ở đây, chắc chắn em ấy sẽ không để Du Thường hủy hoại cơ thể mình như thế này."

"Haizz...! Nhị tiểu thư, ngài cũng vậy, tôi nghe nói ngài đang điều tra hung thủ, ngài phải chú ý giữ gìn sức khỏe!" Dì Lưu cầm tay Phó Du Thư lo lắng nhắc nhở: "Mấy ngày nay ngài cũng gầy đi nhiều lắm!"

"Đừng lo lắng, sức khỏe của cháu tốt hơn em ấy rất nhiều.

Bây giờ cũng đã muộn rồi, có cần cháu kêu người đưa dì về nghỉ ngơi không?" Người già nửa đêm không được ngủ, Phó Du Thư cũng cảm thấy áy náy.

"Không, không, tôi đợi tiểu thư tỉnh lại xem ngài ấy muốn ăn gì rồi làm bữa sáng rồi mang qua.

Đồ ăn trong bệnh viện chắc chắn không ngon bằng đồ ăn trong nhà." Dì lưu từ chối, nhất quyết đợi Phó Du Thường tỉnh lại.

Phó Du Thư không thuyết phục được bà nên đành bỏ cuộc, nhờ dì Lưu chăm sóc em gái.

Phó Du Thường tỉnh dậy trong mùi nước khử trùng nồng nặc, nhìn trần nhà nhợt nhạt, vẻ mặt có chút tan vỡ, cô vừa nằm mơ, mơ thấy Chiêu Chiêu trở về, nàng đang nắm tay cô, bàn tay đó lạnh như băng, Chiêu Chiêu không ngừng khóc, nói mình rất đau.

"Sao tôi lại ở đây?"

"Tối hôm qua ngài bệnh nặng, suýt nữa sốt thành viêm phổi, may mà nửa đêm ngài gọi cho tôi, ngài không nói lời nào, tôi lo ngài xảy ra chuyện nên vội vàng trở về." Dì Lưu thấy Phó Du Thường cuối cùng cũng tỉnh lại, bà cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Gọi điện thoại? Tôi không có gọi." Phó Du Thường không có chút ấn tượng nào về việc mình đã gọi điện thoại.

"Có lẽ là do ngài bị bệnh nên mơ màng, sau khi gọi được điện thoại thì không nói chữ nào, tôi lo có chuyện gì đó nên vội vàng tới xem." Dì Lưu luôn rất cẩn thận trong công việc.

Lúc đó, bà đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Phó Du Thường.

Bà cảm thấy có chút lo lắng khi cô không nói lời nào trong điện thoại, dù sao cũng đã giờ này rồi, dù muộn cũng muốn tới xem một cái mới yên tâm.

Sự thật chứng minh, may mà bà tới xem.

"Làm phiền dì rồi." Phó Du Thường chôn nghi ngờ xuống đáy lòng.

"Không phiền, không phiền, vậy tôi trở về làm điểm tâm cho ngài, ngài muốn ăn cái gì?"

"Cốc cốc cốc." Lúc này, một người phụ nữ gõ cửa, người đó ăn mặc vô cùng thời thượng nhưng tóc lại có chút lộn xộn như thể vừa chạy như điên đến.

"Cháo trắng là được, phiền dì."

"Phiền phức gì đâu, vậy tôi về chuẩn bị, ngài trò chuyện với Lam tiểu thư trước đi." Khi rời đi dì Lưu còn tốt bụng đóng cửa lại.

"Mẹ kiếp!" Cửa vừa đóng lại, người đẹp nóng nảy phun ra lời hay.

"Vợ cậu xảy ra chuyện lớn như vậy mà tới bây giờ cậu cũng không nói cho mình biết, ĐM!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!