Bất cứ ai bị mang đi làm tế phẩm đều sẽ chết, sau đó trở thành quái vật trở lại vào ban đêm, không có ngoại lệ.
Thời gian của người dân bản địa sẽ được thiết lập lại nhưng những người ngoài cuộc như bọn họ thì không. Người chết thực sự đã chết, người đã chết oán hận quấn thân hóa thành lệ quỷ, đến đêm, họ trả thù những đồng bạn may mắn thoát nạn.
Không ai biết chính xác trong quá trình hiến tế đã xảy ra chuyện gì, rốt cuộc chỗ đó có thứ gì ngoài những người đã tự mình trải qua, đó là lý do tại sao Mộc Chiêu đề xuất đi nói chuyện về cuộc sống, tâm sự về lý tưởng với những con quỷ kia, chủ yếu vẫn là hiện tại họ đang nhàn rỗi.
Vì vậy, vào ngày này, tất cả ma quỷ xung quanh đã nghênh đón một đêm tối tăm nhất trong kiếp làm quỷ của chúng.
"Phù phù..."
Lý lão đang cầm la bàn dẫn đường, Mộc Chiêu đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng gì đó.
"Lý lão, ông có nghe thấy gì không?"
Lý lão nhìn chiếc la bàn đang run rẩy dữ dội của mình, nói: "Gần đây có một con quỷ, hãy cẩn thận, đừng khinh thường."
Khấu Tử Thư lập tức cảnh giác, Mộc Chiêu cầm tập tranh bay lên cao quan sát xung quanh.
Đột nhiên, nàng nhìn thấy một thứ gì đó khả nghi.
"...???" Mộc Chiêu dụi dụi mắt vì nhìn lầm.
"Ở bên này!" Mộc Chiêu bay tới trước, nhìn kỹ hơn...
Wow, đây tư thế thời trang gì đó sao?
Một con quỷ, bị chôn ngược xuống đất như một củ hành, hai chân giơ lên không trung.
Ngay cả một người vô tư như Mộc Chiêu, hiểu biết nhiều như Lý lão cũng phải sửng sốt hồi lâu khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Mộc Chiêu bay tới, tóm lấy chân con quỷ kéo nó lên, giống như nhổ một củ cà rốt.
Không biết con quỷ này đã trải qua chuyện gì, hiện tại đã ngất đi.
"Bỗng dưng nhặt được một con quỷ, kỳ lạ ghê." Mộc Chiêu bỏ quỷ vào lá bùa do Lý lão chuẩn bị từ trước.
Ngay sau đó, mỗi một đoạn đường Mộc Chiêu đi đều sẽ nhặt được một con quỷ đã mất đi khả năng chống cự, giống như có người đang âm thầm giúp đỡ nàng, vô cùng ân cần.
"Meo ~" Than Đá ngồi trên cành cây, hòa mình vào màn đêm, thấy Mộc Chiêu đã nhặt gần hết con mồi đi, vui mừng meo một tiếng, sau đó nhảy từ trên cây xuống chui vào bụi cỏ biến mất.
Tối nay là một đêm được mùa.
Sau khi thu hoạch được một giỏ đầy quỷ, Mộc Chiêu cảm thấy có chút không hiểu ra sao, nàng còn đang chuẩn bị cho một cuộc chiến hoành tráng, kết quả chiếc bánh từ trên trời rơi xuống đã làm cho nàng no không đỡ nổi.
Dưới sự bảo vệ của môi trường tối tăm, mèo đen lao về với tốc độ nhanh như chớp, thân hình khéo léo của nó bay trên nóc các ngôi nhà, chẳng mấy chốc đã đến nhà trưởng làng.
Nó đang định quay lại ổ mèo tạm thời của mình thì bị một bóng người lén lút làm cho dừng bước chân, nó nheo mắt lại, lặng lẽ tới gần.
Đường Phong biết được Phó Du Thường đi cùng một ông già từ những người khác, ông già này trông có vẻ khoảng 70 80 tuổi, nửa chân đã bước vào quan tài, ông ta chắc chắn không phải là đối thủ của mình, về phần Phó Du Thường, làm sao một người phụ nữ có thể sánh được với một người đàn ông thường xuyên tập thể dục như hắn?
Nhưng sở dĩ hắn lựa chọn đêm khuya nguy hiểm, chỉ là vì bị Lý Đại Tráng đuổi ra ngoài.
Tế phẩm dâng lên Dao Thần có yêu cầu là phải là người trên 15 tuổi và dưới 30 tuổi, cơ thể không có khuyết tật.
Lúc đó Đàm Phong vẫn chưa biết tính nghiêm trọng của chuyện này, thấy cô con gái xinh đẹp của nhà họ Lý muốn tìm bạn trai dưới 30 tuổi, hắn liền nói mình chưa 30 tuổi.
Nhà họ Lý cũng không có quá nhiều nghi ngờ nên đã nhiệt tình mời hắn vào nhà, bây giờ nhà bọn họ bị chọn, đang lúc cần dùng Đàm Phong thì hắn giả vờ vô tình tiết lộ tuổi thật của mình.
Người dân ở đây vô cùng tin vào thần nên đương nhiên không dám dâng tế phẩm không hợp lệ, nếu thần linh nổi giận, nhà bọn họ sẽ xong đời, Lý Đại Tráng tức giận trói hắn lại, bảo ngày mai Vu Chúc sẽ đến trừng phạt hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!