"Không có gì, không có gì, chúng tôi chỉ đang đùa giỡn thôi!" Tiếng hét của những người đó đã thu hút sự chú ý của dân làng. Mộc Chiêu đã phát huy hết bản chất xã giao đỉnh cấp của mình, đi một vòng đã làm cho những người thò đầu ra quen mặt.
Sau đó, Mộc Chiêu "từ bi thương xót" buông tha Khấu Tử Thư, không phải vì nàng "điềm đạm đáng yêu" mà vì sau khi được Phó Du Thường nhắc nhở, nàng nhận thấy kỹ năng diễn xuất của Khấu Tử Thư quả thực khó đạt đến mức độ tự nhiên.
Vừa mới làm cho những người kia không kịp cảnh giác, nhất thời sợ hãi không kịp phản ứng, nếu Khấu Tử Thư lại diễn chiêu trò tương tự lần nữa, có thể sẽ có tác dụng ngược.
Mộc Chiêu cảm thấy cũng có lý, nếu bí mật bị lộ ra chắc chắn sẽ không có tác dụng, nên nàng hỏi Phó Du Thường nên làm gì thì tốt hơn.
"Chúng ta không cần phải làm gì cả." Phó Du Thường nghĩ đến nhóm người bằng mặt không bằng lòng kia, bộ dáng không thể chống đỡ trước áp lực sinh tồn, khoảnh khắc vừa rồi đủ để gây áp lực lên dây thần kinh bình tĩnh cuối cùng của họ, "Mặc kệ không quan tâm, chính bọn họ sẽ có thể sụp đổ."
"Không làm gì cả..." Mộc Chiêu sửng sốt, chợt nhớ tới cốt truyện ban đầu, nếu không có các nàng can thiệp đến cốt truyện ban đầu, Khấu Tử Thư sẽ càng khốn khổ hơn, nhưng không ai trong số những người kia ra ngoài sao?
Ngoại trừ yêu ma quỷ quái làm khó dễ, quan trọng nhất chính là bọn họ tự mình đi tìm đường chết.
"Đúng vậy." Quả nhiên là học tỷ thông minh, chính mình biết trước cốt truyện mà còn không phản ứng kịp.
"Đừng quên mục đích của chúng ta. Điều quan trọng nhất là phải tìm được thân thể của em." Phó Du Thường nhắc nhở.
"Đúng, đúng, đúng, tìm thân thể!" Mộc Chiêu vỗ đầu, không biết khi nào Quỷ Vương sẽ trở lại, các nàng không thể lãng phí thời gian.
"Thân thể?" Khấu Tử Thư hỏi vì vẫn chưa biết mục đích chuyến đi của bọn họ.
Phó Du Thường giải thích ngắn gọn chuyện đã xảy ra, Khấu Tử Thư trợn tròn mắt kinh ngạc, hóa ra Mộc tiểu thư vẫn chưa chết... Cách nói này không đúng, phải nói là hóa ra Mộc tiểu thư vẫn còn sống?!
Vậy thi thể được ghép lúc trước là gì? Chẳng lẽ còn có người khác chết?! Không, xét nghiệm ADN không phải chứng minh người chết là Mộc tiểu thư sao?
... Hay là có "người" quấy phá?
"Là, Quỷ Vương gì đó làm? Vậy thi thể rơi xuống vách núi là..."
"Có lẽ, những chuyện khác tôi sẽ giải thích cho cô sau khi ra ngoài. Bây giờ phiền cảnh sát Khấu hãy suy nghĩ kỹ càng, ở đây cô có phát hiện ra điều gì bí ẩn hay đáng nghi không?" Đối phương là một cảnh sát có tính chuyên nghiệp rất cao, Phó Du Thường kết luận Khấu Tử Thư chắc chắn đã điều tra nơi này.
"..." Khấu Tử Thư cố gắng nhớ lại, trong 20 ngày qua, cô nàng gần như đã khắc ghi bản đồ nơi này vào đầu. Nơi bí ẩn và đáng nghi...
"Trong làng này chỉ có hai nơi mà tôi chưa từng tới, một là nhà của bà đồng, hai là nơi bọn họ mang tế phẩm đi sau nghi thức tế thần, những nơi khác không có gì dị thường." Khấu Tử Thư nói: "Bà đồng đó vô cùng tà môn, cho dù tôi đi vào từ nơi nào thì bà ta đều có thể xuất hiện sau lưng tôi, cũng không làm gì cả, chỉ là lảm nhảm nguyền rủa tôi, khiến người ta nổi cả da gà."
"Về nơi cúng tế... Người dân ở đây trước tiên sẽ làm lễ trong làng, sau đó buộc đồ tế lễ đã chọn vào một cái kiệu trúc, bà đồng sẽ cử bốn người đàn ông trẻ tuổi khỏe mạnh khiêng lên núi, người chủ tế sẽ đi theo phía sau bọn họ."
"Tôi đã cố gắng đuổi theo nhưng lần nào cũng lạc trên núi, mãi đến ngày hôm sau mới có thể ra ngoài, sau đó thời gian sẽ quay trở lại 10 ngày trước." Luân hồi vô tận, đừng nói là những người bình thường đó, ngay cả Khấu Tử Thư vốn quen nhìn thấy sóng to gió lớn cũng cảm thấy bất lực trong lòng.
"Thời gian được thiết lập lại... Nhưng mỗi lần chọn tế phẩm đều khác nhau?"
"Đúng vậy, đây là biến số duy nhất trong 10 ngày, tôi hỏi những người đến trước, bọn họ nói không có lần nào giống nhau, những người bị trói đi cũng không ai quay lại." Khấu Tử Thư nghĩ đến những người không có cách nào để cứu, thở dài. Đọc 𝙩𝑟𝓾yệ𝓷 𝙩ại -- TR𝓾𝑀TR𝗨Y 𝗘𝑵﹒v𝓷 --
Phó Du Thường gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: "Khi cử hành nghi thức kia, bà đồng có rời khỏi nhà không?"
"Có, nghi thức kia là do bà đồng chủ trì, bà ta sẽ rút thăm để chọn tế phẩm. Đây mới là điều kỳ lạ nhất, tôi đi lúc bà ta ra ngoài, những người ở lại xem nghi thức cũng nói bà đồng vẫn luôn ở đó, nhưng khi tôi vào nhà vẫn có thể gặp bà ta." Khấu Tử Thư không thể đột nhập vào nhà trước mặt người ta cho nên lần nào chán nản rời đi.
"Phân thân? Hay là có hai bà đồng? Giống như trong phim truyền hình, bọn họ thật ra là một cặp song sinh, một người sẽ chủ trì nghi thức, còn một người sẽ ở lại giữ nhà?" Mộc Chiêu suy diễn không dừng được.
"Đi xem là sẽ biết." Phó Du Thường quyết định đợi bà đồng rời nhà rồi đến nhà bà ta tìm hiểu sự thật.
Nghi thức bắt đầu vào lúc 8 giờ sáng, sau khi người dân trong làng ăn sáng và sắp xếp công việc gia đình xong, họ khoác lên mình bộ quần áo truyền thống có chút quý giá rồi hối hả tiến về giữa làng, ở nơi đó đã được đặt dàn tế.
Bà đồng là một bà lão gầy gò, âm trầm, dáng người trông có vẻ khỏe khoắn, bước đi còn nhanh hơn cả người trẻ tuổi.
Quả thực, đúng như Khấu Tử Thư nói, bà đồng này không chỉ kỳ quái mà tính tình còn rất tệ, người tới đón bà ta chỉ chậm một bước mà đã bị bà ta mắng chửi thậm tệ.
Những người đàn ông cao hơn 1m8 không dám phản bác một lời nào, ngoan ngoãn bị bà ta dạy dỗ như chó, nghe mắng xong còn phải cung kính dìu bà ta lên kiệu trúc để nâng đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!