Đêm nay có người ngủ ngon, có người ngủ không ngon, mà ngủ không ngon có hai nguyên nhân, một là vì vết thương đau nên ngủ không ngon, hai là vì sợ nên không ngủ được.
Khấu Tử Thư suốt đêm không trở về, tiếng hú của quái vật bên ngoài đột nhiên biến mất, có người chột dạ đang suy nghĩ có phải đối phương đã bị quái vật bắt rồi hay không, kết cục nếu như bị bắt được...
Đã có quá nhiều người chết, bọn họ đương nhiên biết những người bị bắt sẽ xảy ra chuyện gì.
Cho nên khi bốc thăm chọn người ra ngoài, bọn họ đã động tay động chân với thăm, nếu hỏi tại sao thì họ cũng chỉ nói... Vì Khấu Tử Thư lợi hại! Nếu người lợi hại không đi mạo hiểm, chẵng lẽ để những người bình thường như bọn họ đi chịu chết?
Nhưng khi Khấu Tử Thư còn ở đây, cô nàng sẽ cố gắng hết sức để cứu bọn họ trong lúc nguy hiểm, một khi cô nàng chết, bọn họ sẽ quay trở lại những ngày kinh hoàng trong quá khứ.
Những người ở gần đó cả đêm không ngủ ngon, phần lớn thời gian đều để ý xem phòng của Khấu Tử Thư có động tĩnh gì không, ngày hôm sau trời sáng, Khấu Tử Thư vẫn chưa xuất hiện, vài người đi ra ngoài, im lặng nhìn nhau không nói gì, những người còn lương tâm đang cảm thấy dày vò, những người bị nơi quỷ quái này tra tấn đến cuối cùng mất đi nhân tính chỉ thấy đáng tiếc.
"Nếu cô ấy chết, liệu buổi tối cô ấy có quay lại báo thù chúng ta không?" Cô gái im lặng nói, răng đánh lập cập vào nhau.
"Quái vật không vào phòng được, chỉ cần buổi tối chúng ta ở trong nhà, cô ấy sẽ không thể làm hại chúng ta." Có một người đàn ông trung niên đeo kính, nhìn hiền lành nhưng khi nói chuyện lại vô cùng máu lạnh.
"Nhưng chúng ta cần người tìm đường vào buổi tối..."
"Vậy chúng ta tiếp tục rút thăm." Ánh nắng ban mai in lên cặp kính của người đàn ông, làm cho người ta không thể nhìn rõ ánh mắt của hắn.
Lòng mọi người trầm xuống, đối với những người bình thường như bọn họ mà nói, đi ra ngoài vào ban đêm gần như là ngõ cụt, chết ngay bây giờ hay là qua vài ngày nữa mới chết, bọn họ tình nguyện kéo dài hơi tàn một thời gian nữa.
"Sao... Hôm nay ít người ra ngoài vậy?" Sự giảm sút rõ rệt về nhân số này khiến người đàn ông đeo kính có một cảm giác không ổn.
"Có lẽ là... Dậy muộn?" Người nói ra lời này cảm thấy lý do của mình thật miễn cưỡng, lập tức im lặng.
"Có người tới." Có người chỉ về phía trước, nói.
Ngược với ánh sáng, quả thực có hai người đang đi về phía này.
Trước khi gã đeo kính có thể hoàn toàn yên tâm đã nhìn thấy một điều còn kinh hoàng hơn!
Đi ngược chiều ánh sáng là hai người phụ nữ.
Một người trong số họ không rõ danh tính, còn người còn lại... Không phải là Khấu Tử Thư bọn họ cho rằng đã chết sao?!
Có người vô thức hét lên, suýt chút nữa ngồi bệt xuống đất.
"Bây giờ là ban ngày!" Gã đeo kính định thần lại, nhắc nhở những người xung quanh.
Đang là ban ngày, không thể nào có quỷ, cho nên người trước mặt bọn họ là người chứ không phải quỷ, Khấu Tử Thư chưa chết!
Gã đeo kính lập tức điều chỉnh biểu cảm, mỉm cười nghênh đón Khấu Tử Thư.
Nhưng trên mặt Khấu Tử Thư là vẻ phẫn nộ mà hắn chưa từng thấy, tuy nhanh chóng biến mất nhưng cũng đủ khiến gã đeo kính đa nghi giật mình.
"Cảnh sát Khấu, cô còn sống là tốt rồi, chúng tôi đã rất lo lắng cho cô... Vị này là?" Gã đeo kính nhìn người phụ nữ bên cạnh Khấu Tử Thư mà hắn chưa từng gặp, bối rối hỏi.
"... Bạn của tôi, tới tìm tôi." Giọng nói của Khấu Tử Thư không được tự nhiên, có chút kỳ quái.
Đối với một số người tự nhận mình thông minh, vẻ ngoài này quá đáng ngờ.
Phó Du Thường? Có người ở trong góc bịt miệng lại, ẩn mình trong bóng tối.
Hắn dụi mắt để chắc chắn rằng mình nhìn đúng, vị Phó tổng cao cao tại thượng, bởi vì hắn nói một câu đã sa thải hắn bây giờ cũng đến nơi này, ha ha ha ha...
Nếu cô không sa thải hắn, hắn đã không buồn bực ra ngoài giải sầu, nếu như không ra ngoài giải sầu, hắn đã không rơi vào cái nơi quỷ quái kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay này!
Đây là ông trời cho mình cơ hội để báo thù!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!