Trong đêm tối, quái vật gầm thét nhưng lại có cảm giác như ngoài mạnh trong yếu.
Khấu Tử Thư bị kéo đi tìm lại mặt mũi, không biết vì sao có thể nghe được tâm tình của quái vật, nhưng âm thanh từ xa truyền đến thật sự giống như một chú chó con đang bị đe dọa, kẹp chặt cái đuôi nơm nớp lo sợ, còn muốn nhe răng muốn đe dọa kẻ thù nhưng bộ dáng lại có vẻ sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Không đúng, không phải có vẻ muốn chạy, nó đã chạy rồi, Khấu Tử Thư nghe thấy tiếng của nó, chẳng những không đến gần mà còn dần dần rời xa, tốc độ còn rất nhanh!
Người từng thoát chết trong gang tấc dưới móng vuốt của quái vật đều có cảm xúc lẫn lộn, quả nhiên ôm đùi là một chân lý không thể thay đổi từ xưa đến nay.
Bởi vì Khấu Tử Thư chưa bao giờ nhìn thấy khả năng uy hiếp quỷ quái của Phó Du Thường trước đây nên khi ba người Mộc Chiêu công khai đi về phía ngôi làng, cô nàng còn đề nghị có cần tránh xa một chút hay không, lỡ như đụng phải quái vật kia thì làm sao bây giờ?
Mộc Chiêu trấn an cô nàng, chỉ chỉ vào người vợ đuổi quỷ vạn năng của mình: "Học tỷ của tôi đuổi quỷ còn giỏi hơn đuổi muỗi... À không đúng, là rất lợi hại! Quỷ bình thường không dám đến gần, cho nên chúng thường tránh né chúng tôi khi gặp chúng tôi trên đường."
Đối với việc Mộc Chiêu vô tình "lỡ lời", Phó Du Thường đã quen với việc thở dài bất lực.
"Lỡ lời, lỡ lời... Hì hì..." Mộc Chiêu vội vàng đến bên cạnh Phó Du Thường giải thích, muốn dùng những lời yêu thương mắc ói để bù đắp cho sự lỡ miệng của mình.
Thấy vợ vợ hai người lại dính lấy nhau, Khấu Tử Thư lặng lẽ tiến lại gần ông lão.
Cũng may dọc đường này còn có một ông lão đi cùng cô nàng, nếu không cô nàng chen vào giữa một cặp đôi, hình ảnh đó quá đẹp, vết thương trong lòng có lẽ còn lớn hơn vết thương thể xác.
"Ôi, còn trẻ thật là tốt. Nhớ năm đó khi tôi và vợ tôi còn trẻ..." Lý lão đột nhiên thở dài.
Vẻ mặt Khấu Tử Thư dần dần trở nên hoảng sợ, nếu không thì để chó độc thân như cô nàng đi cùng mèo là được rồi.
Nhưng dường như hai con mèo không thích cô nàng, không muốn đi cùng cô nàng, Khấu Tử Thư càng cảm thấy tổn thương hơn.
Phó Du Thường sờ sờ đầu Mộc Chiêu, vô tình nhìn thấy dáng người Khấu Tử Thư có chút không đúng, tư thế đi lại cũng có chút quái dị.
"Cảnh sát Khấu... Cô bị thương?"
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không có gì." Khấu Tử Thư đặt tay lên bụng trái, lắc đầu tỏ vẻ không sao.
"Vết thương nhỏ ở vùng hoang dã này cũng rất có gì đó! Lỡ như bị nhiễm trùng thì sao? Vết thương đã được xử lý chưa?" Mộc Chiêu nghe Phó Du Thường nói như vậy, còn ngửi thấy mùi máu thoang thoảng trong không khí, đây chắc chắn không phải là vết thương nhỏ như Khấu Tử Thư nói!
"Đã xử lý rồi. Người dân trong làng này đã cho tôi thuốc."
Người dân trong làng?
Có trời mới biết rốt cuộc ngôi làng này là thứ gì, thuốc của bọn họ thực sự có thể dùng được sao?!
Mộc Chiêu cảm thấy nổi da gà, giục cô nàng tìm một chỗ dừng chân để đổi thuốc, cũng may lần này bọn họ ra ngoài đã chuẩn bị đầy đủ, có rất nhiều thuốc, phải nhanh chóng tìm chỗ dừng chân để đổi thuốc cho Khấu Tử Thư.
Nếu bọn họ muốn tìm một nơi để dừng chân, lựa chọn duy nhất là ngôi làng kỳ lạ nơi Khấu Tử Thư ở, nhưng câu hỏi đặt ra là liệu người dân ở đó có chào đón bọn họ hay không.
Đối với sự nghi ngờ của Phó Du Thường, Khấu Tử Thư kiên quyết nói bọn họ sẽ không.
"Bọn họ coi những người ngoài chúng ta như tế phẩm, ai cũng nhiệt tình như chó nhìn thấy xương, hận không thể gọi hết cả họ hàng đến, sao có thể đuổi người từ bên ngoài đi?" Mỗi khi Khấu Tử Thư nhớ lại với thái độ nhiệt tình của dân làng đều cảm thấy sởn tóc gáy.
"Khó mà nói, nếu dân làng đều là quỷ, chắc chắn sẽ vô cùng không hoan nghênh học tỷ, phải không?" Mộc Chiêu nhỏ giọng lẩm bẩm, "Có lẽ dời cả cổng làng đi ngay tại chỗ cũng không muốn cho học tỷ đi vào."
Khả năng này thực sự vẫn có thể tồn tại, Mộc Chiêu vô tình bật cười khi nghĩ đến cảnh tượng đó.
"Khụ khụ..." Khấu Tử Thư ho khan để che giấu tiếng cười vô tình phát ra của mình.
"Vậy không phải ngay cả tư cách ở cổng làng chị cũng không có sao?" Phó Du Thường nhìn người vợ luôn nói ra những lời kinh người, nói phụ hoạ.
Mộc Chiêu lập tức biểu thị mình sẽ đồng cam cộng khổ với học tỷ!
"Được rồi, được rồi, không đùa nữa, Lý lão, hiện tại ngài không cảm nhận được vị trí cụ thể sao?" Phó Du Thường hỏi ông lão bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!