"Đến đây phát điên?" Mộc Chiêu nói theo bản năng: "Hắn đã điên rồi mà còn muốn nổi điên xuyên thành phố?"
Nói xong, Mộc Chiêu cảm thấy lời này không đúng lắm, Quỷ Vương tới đây nổi điên, sau đó các nàng đi đến quê quán của Quỷ Vương, chẳng lẽ đây chính là... Đánh úp sọt trong truyền thuyết sao?
"Nhưng vì lý do an toàn, chẳng phải chúng ta nên đi một nơi khác an toàn hơn sao?"
Nhưng Phó Du Thường lại lắc đầu nói: "Lý lão đã tìm được vị trí thân thể của em, ở ngay thành phố G."
"Hả?"
"Meo?" Than Đá cũng giật mình.
"Thành phố G... Thứ chết tiệt đó dám giấu thân thể của em ở đó!"
Thân thể của nàng ở thành phố G, điều này gần như nói cho mọi người biết rằng thân thể của nàng là do Quỷ Vương trộm đi! Tuy rằng nàng đã đoán được nhưng khi chứng cứ bày ra trước mặt, Mộc Chiêu không khỏi mắng: "Chắc chắn là hắn có bệnh!"
"Xui xẻo tám đời! Kiếp trước em đã tạo nghiệt gì mà bị hắn nhắm tới vậy nè!"
Không đúng, nói đúng hơn thì là đời trước của nàng, đời trước nàng không làm chuyện tàn nhẫn gì cả!
"Meo ~" Than Đá cọ cọ nàng, như muốn an ủi nàng.
Mộc Chiêu sờ đầu Than Đá, khi nghe tới loại hành động đánh úp sọt, xâm nhập hang hổ sẽ khiến người ta run sợ, nhưng nếu muốn lấy lại thân thể của chính mình thì không thể không mạo hiểm, sự sắp xếp của học tỷ hẳn là tốt nhất.
"Mặc dù các Thiên Sư ở thành phố H có thể cầm chân Quỷ Vương trong một khoảng thời gian nhưng chúng ta cũng phải nhanh lên."
Các Thiên Sư ở thành phố H đều biết được thông tin Quỷ Vương Sở Diệm sắp đích thân đến từ tình báo của ai đó, dù sao hắn cũng là Quỷ Xanh chiếm cứ một phương, nếu hắn thực sự nổi điên thì đó sẽ không phải là chuyện mà Thiên Sư bình thường có thể kiềm chế được, tất nhiên phải tìm các đại lão đến đây tọa trấn.
Quỷ Vương dù mạnh đến mấy cũng không thể tự do tới lui khi nhân loại đã chuẩn bị đầy đủ.
Cứ như vậy, các nàng có thể tranh thủ được rất nhiều thời gian, nhưng không ai có thể nói trước thời gian này sẽ kéo dài bao lâu, vì vậy chỉ có thể làm càng sớm càng tốt.
Than Đá mở to hai mắt, nó cho rằng người phụ nữ dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ Mộc Chiêu cưới mình này chỉ là một người bình thường, sau đó dùng phương pháp ghép mắt để cưỡng ép mở Mắt Âm Dương, nhưng sao cái gì cô cũng biết hết vậy?!
Con mèo ngu ngốc đó lại lừa mình?!
Khi sự nguy hiểm và cấp bách đồng thời dâng cao, Mộc Chiêu cảm thấy như mình đã quên cái gì đó... Quên cái gì nhỉ?
... À, nhớ ra rồi, nàng quên mất một nhân vật chính khác cũng có rất nhiều vai diễn.
"Khấu Tử Thư!!!" Có lẽ đồng chí tiểu Khấu sắp rơi vào bẫy của Quỷ Vương rồi!
Mộc Chiêu ôm mèo nhào về phía Phó Du Thường, hỏi cô có thông tin liên lạc của Khấu Tử Thư không.
"Xin chào, số điện thoại quý khách gọi hiện tại không thể liên lạc được..." Gọi cho Khấu Tử Thư hai ba lần nhưng bên kia không có ai bắt máy.
Tim Mộc Chiêu đập thình thịch, trực giác nói cho nàng Khấu Tử Thư tội nghiệp đã bước vào quỹ đạo vận mệnh của cô nàng.
Mặc dù nàng biết rõ nội dung nhưng cốt truyện không phải là nhật ký, mọi chuyện xảy ra trong ngày đều được ghi chép rõ ràng, không ngờ trong lúc nhất thời nàng lại bỏ lỡ tình tiết quan trọng này, nhưng trước đó nàng đã chỉ điểm cho Khấu Tử Thư, chẳng lẽ cô nương ngốc nghếch này còn cứng đầu lao tới?
Nhưng Khấu Tử Thư là một cảnh sát có lòng chính trực khắc sâu trong xương, khi nói đến việc cứu người, dù Mộc Chiêu có nhắc nhở bao nhiêu lần thì cơ thể cô nàng vẫn sẽ luôn nhanh hơn não.
"Cô ấy bị làm sao?" Phó Du Thường hỏi.
Mộc Chiêu nói ngắn gọn về người cùng cảnh ngộ với mình là Khấu Tử Thư cũng đang bị Quỷ Vương theo dõi.
"Đừng lo lắng, nếu Quỷ Vương bị hấp dẫn đến thành phố H, cô ấy sẽ có thể trốn thoát với bức tranh mà em đưa cho cô ấy." Phó Du Thường vừa nói vừa gọi điện cho chị gái mình để xác nhận.
Lời nói của Phó Du Thư cũng rất mơ hồ, cô ấy chỉ nói Khấu Tử Thư xin nghỉ phép về nhà chăm sóc mẹ, những chuyện còn lại cô ấy không biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!