Hai chú mèo con đánh nhau từ đông sang tây, lông mèo bay khắp nơi chúng đi qua nhưng chúng lại tránh được những đồ vật dễ vỡ dọc đường, không tạo thành cục diện sẽ bị mẹ đánh.
Chỉ là một sợi lông mèo không nghe lời bay vào ly của Phó Du Thường.
Một bóng đen bao phủ hai chú mèo con đang đánh nhau, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, hai cục bông màu đen đồng thời dừng vuốt, ngẩng đầu nhìn lên.
Một đôi tay tóm lấy gáy chúng nó.
Chờ đến khi Mộc Chiêu lấy ổ mèo cũ của Hòn Than đi ra, nàng thấy hai cục bông nhỏ màu đen đang nằm hai bên học tỷ, cùng xem TV với học tỷ.
Mộc Chiêu không biết chuyện gì vừa xảy ra nên khen hai chú mèo thật ngoan.
Mộc Chiêu lại tìm một cái bát mèo khác cho chú mèo mới, đổ đầy bát thức ăn cho mèo vào giờ ăn.
Mèo con cảm thấy hơi choáng váng và do dự trước bát thức ăn của mình.
"Ăn nhanh đi, gần một ngày chưa ăn gì rồi, con không đói bụng sao?"
"Hòn Than sắp ăn hết rồi, con ăn nhanh lên, nếu không lát nữa nó sẽ tới cướp của con đó!"
Mèo con nhìn con mèo trông giống hệt mình bên cạnh, nó đang ăn rất ngon lành, chẳng bao lâu nữa thức ăn cho mèo sẽ hết.
Đôi mắt mèo con mở to, như đang sợ hãi, ngẩng đầu lên liếc nhìn Mộc Chiêu đang nhìn chằm chằm vào mình, mèo con cúi đầu ăn thức ăn cho mèo.
"Rộp rộp rộp..." Cũng khá ngon!
Mộc Chiêu sờ đầu mèo, xúc cảm khi sờ vào lông thật khiến người ta nghiện.
"Than Đá ăn ngoan nhé, lát nữa mẹ dẫn con đi xem ổ mèo!"
"Ô..." Đuôi mèo con trên tay Mộc Chiêu quét qua quét lại, sau đó đột nhiên cứng đờ.
Than Đá?
"Meo ô?"
"Học tỷ! Chúng ta gọi mèo mới là Than Đá được không? Vừa nghe là biết nó cùng một nhà với Hòn Than!"
"Meo ô!"
"Rất hay." Người chiều chuộng vợ không giới hạn nào đó đồng ý mà không có bất kỳ nguyên tắc nào.
Cái tên Than Đá đã được quyết định như vậy, mèo nhỏ không có quyền lợi phản kháng.
"Meo meo meo meo ô..." Mèo con nhận được một cái tên mới còn khó nghe hơn cả Hòn Than, mèo con muốn chui vào góc tường tự bế.
Hòn Than chạy đến bên người nàng kêu meo meo một hồi, sau đó kéo bát cơm của Than Đá lại, cướp gần hết thức ăn cho mèo còn lại trên tay nàng.
"Meo..." Than Đá ghét bỏ liếc nhìn Hòn Than, sau đó chạy theo Mộc Chiêu.
Kênh TV đang phát một chương trình tạp kỹ hài hước, Mộc Chiêu ngồi trong lòng Phó Du Thường cười nghiêng ngả, mèo con cuộn tròn dưới chân nàng trở thành máy sưởi ấm chân thương hiệu Meo Meo.
Mặc dù trông giống hệt nhau nhưng Mộc Chiêu dần dần phát hiện ra tính cách của chú mèo con này hoàn toàn khác với Hòn Than.
Tính cách, tính tình và sự dính người của chú mèo con này là tốt nhất trong những chú mèo mà Mộc Chiêu từng thấy trong đời, có thể gọi là điển hình về đức tính của mèo! Hòn Than sẽ thể hiện sự ghét bỏ khi nàng dán nó quá mức nhưng chú mèo mới thì không.
Chỉ là khi Mộc Chiêu không ở bên thì chú mèo con trông có vẻ hiền lành, dễ thương và bám dính này lại trông giống như một con mèo khác vậy!. truyện kiếm hiệp hay
"Bạch!" Đuôi của Than Đá đập vào đầu Hòn Than.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!