Giọng nói của Mộc Chiêu khiến toàn bộ hiện trường im lặng trong chốc lát.
Chử Hâm ngẩn người, sau đó biến mất.
Phó Du Thường nhìn nơi Chử Hâm biến mất, ánh mắt nghiêm túc.
Liễu Thất Ngọc thực sự không muốn đến gần Phó Du Thường nên dùng dây xích trói con yêu quái ở đằng xa kéo lại gần, cũng may không có gì nghiêm trọng, cô ấy chỉ ngất đi vì say.
"Cô ấy sao rồi? Cô ấy có ổn không? Nếu có chuyện... Vậy cũng không liên quan gì đến tôi!" Thật đáng sợ khi đột nhiên có thứ gì đó ngã bất động trước mặt mình, Mộc Chiêu lớn tiếng hỏi Liễu Thất Ngọc đang cách bản thân hàng chục mét xem yêu quái có bị gì không.
"Không có chuyện gì, cô ấy chỉ say thôi... Không biết đã uống bao nhiêu rồi, mùi rượu nồng chết tôi." Nhưng say ngất cũng tốt, nếu tỉnh sẽ gây ra rắc rối nữa, chỉ là một người khác...
Liễu Thất Ngọc cảnh giác nhìn qua vị trí của người phụ nữ xa lạ, kết quả là thấy nơi đó trống trơn, không biết người đó đã đi đâu!
Liễu Thất Ngọc chửi thề trong lòng, nói với hai người đang không biết chuyện gì: "Tên kia cũng thật xảo trá! Đi thôi! Nếu không lát nữa sẽ dẫn người bên kia tới, tất nhiên sẽ bị thẩm vấn! Còn bị phạt tiền!"
Vừa rồi mưa to gió lớn, nhìn mấy cái cây trong công viên bị ngã, một khi bị bắt lại, nếu không trả một số tiền lớn chắc chắn sẽ không thể giải quyết được.
Thực sự không ngờ bản thân đã trở thành ma rồi mà còn sẽ bị phạt tiền, Mộc Chiêu sợ ngây người.
Cục diện vốn muốn gây náo loạn đã bị phá vỡ nhưng một "nguy cơ" khác có thể sẽ ập đến bất cứ lúc nào, Liễu Thất Ngọc nâng con ma men đang ngủ như chết lên, bỏ chạy trước.
Vốn dĩ cô ấy định sửa sang lại cho tên này cho trông giống người trước rồi mới ra đón khách vào ngày mai, ít nhất là không để lại ấn tượng bẩn thỉu cho người ta.
Kết quả lại ngược lại, tên này không chỉ cho người ta thấy hộ dạng ma men lôi thôi mà còn bộc lộ mặt bạo lực như vậy, không biết người ta có trả hàng hay không.
Liễu Thất Ngọc xoa xoa thái dương, quên đi, bùn nhão không trét được tường, miễn cưỡng trét lên cũng sẽ lộ ra nguyên hình, thà để người ta nhìn thấy mặt xấu nhất ngay từ đầu, tốt xấu sẽ không hạ thấp mong đợi của họ.
Cứ như vậy đi, đừng bị người ta phạt tiền là được.
Nhưng ngày hôm sau, khi Liễu Thất Ngọc ước chừng đối phương đã tỉnh rượu, chuẩn bị đến chỗ đối phương, thuận tiện chế giễu trò hề đêm qua, cảnh tượng yêu không nhà trống khiến trái tim Liễu Thất Ngọc chùng xuống.
Sẽ không uống say rồi phát điên chạy đi nữa đó chứ!
Nếu cho người ta leo cây nữa, như vậy sẽ không lịch sự!
Cũng may là cô ấy thấy trên giường có để lại một bức thư, nếu không sẽ bùng nổ ngay tại chỗ.
Cô ấy cầm lá thư lên, phía trên ghi người nhận chính là cô ấy.
Liễu Thất Ngọc đọc lướt qua nội dung, vẻ mặt kỳ lạ, cô ấy lật phong bì lại, lắc lắc, từ bên trong rơi ra một cái lục lạc vàng nhỏ.
Cô ấy nhìn mặt trời bên ngoài, mặt trời không phải mọc từ phía tây mà là từ phía đông, thật kỳ lạ, chuyện lạ mỗi năm đều có nhưng năm nay lại vô cùng nhiều, cô ấy lấy điện thoại ra gọi cho Phó Du Thường.
"Đúng vậy, cô ấy nói đồng ý lần hợp tác này, không có yêu cầu gì, có cần gì thì cứ tìm cô ấy là được. Mấy ngày sau tôi sẽ đưa cho các cô một vật truyền tin, dùng nó là có thể tìm được Ô Hạm Tầm ngay lập tức."
"Cô ấy... Không biết chân thân. Mặc dù tôi đã quen biết cô ấy hàng trăm năm nhưng tôi không biết nhiều về thân thế của cô ấy. Cô ấy là một Yêu đáng tin cậy, cô ấy cũng căm thù Quỷ Vương Sở Diệm sâu sắc, thừa dịp cuộc đại thanh trừng năm đó thiếu chút nữa đã phế đi Sở Diệm, chỉ tiếc cờ kém một nước đi."
"Đúng vậy, cô ấy không có yêu cầu gì cả, nói là đều sẽ nghe các cô, sẽ làm theo từng bước của các cô, sẽ không tự ý hành động, đúng vậy, đúng vậy... Trạng thái tinh thần?"
Liễu Thất Ngọc nhìn thoáng nét chữ ngay ngắn trên thư rồi nói: "Là trạng thái tỉnh táo... Tôi đã giấu hết rượu trong hội quán rồi, cô ấy không có tiền cũng không có chỗ uống rượu nên có thể tỉnh táo một thời gian."
"Tôi không biết cô ấy đã đi đâu. Đợi tôi gửi vật truyền tin tới, các cô có thể liên lạc trực tiếp với cô ấy."
"Tính cách của cô ấy vẫn luôn như vậy, rất hào sảng, tối qua chỉ là tai nạn thôi, tôi chưa kịp hỏi thăm tình hình nhưng đúng là cô ấy có mối thâm thù không đội trời chung với Quỷ Vương Sở Diệm, các cô muốn đối phó hắn, cho dù Ô Hạm Tầm không muốn hợp tác với các cô thì cô ấy cũng sẽ tìm mọi cách đâm hắn."
Nghe Liễu Thất Ngọc giới thiệu, Phó Du Thường buông tài liệu trong tay xuống, nhẹ nhàng dựa vào ghế làm việc, mặt mày có chút căng chặt.
"Cô biết được bao nhiêu về lai lịch của cô ấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!