Liễu Thất Ngọc lấy cớ đi vệ sinh chạy trước, không phải cô ấy muốn tránh mặt hai người đó, thật sự nếu ở lại lâu hơn, cô ấy không biết mình còn có thể đứng dậy rời khỏi nơi này hay không.
"Lam học tỷ kìa! Ủa... Đó là gì vậy?" Một bóng đen lóe lên trong tầm nhìn của Mộc Chiêu nhưng rất nhanh đã biến mất, như là ảo giác của nàng.
"Phó Du Thường?" Lam Ngu Cảnh thấy bạn nối khố đi vào cửa hàng đồ ngọt "một mình", mức độ kinh ngạc chỉ đứng thứ hai sau mặt trời mọc từ phía tây.
"Cậu, cậu... Cũng tới đây à?"
Lam Ngu Cảnh biết Phó Du Thường không thích ăn những thứ ngọt và béo ngậy này, trước đây lý do duy nhất cô xuất hiện ở nơi như vậy là để mua đồ ăn nhẹ cho vợ, nhưng bây giờ...
Lam Ngu Cảnh, người vẫn chưa quen với cảnh tượng này, không biết nên bắt đầu nói chuyện như thế nào.
"Đi hẹn hò à?" Phó Du Thường nhìn thoáng qua phần ăn dành cho cặp đôi trên bàn.
"Đúng vậy, là bạn gái mình, người nói chuyện điện thoại với cậu lần trước, chị ấy cảm thấy không thoải mái nên đi vệ sinh, vừa lúc mình vẫn luôn tìm cơ hội giới thiệu chị ấy với cậu, hôm nay chẳng phải là trùng hợp sao?"
"... Mình đang vội, mua xong đồ rồi trở về ngay, lần sau đi." Phó Du Thường vẫn chưa đến mức độc ác đến thế, nếu cô đợi ở đây, e rằng đối phương sẽ không có cách nào đi ra "WC".
"Vậy sao, được rồi, cậu bận thì đi trước đi."
Lam Ngu Cảnh nhìn Phó Du Thường gọi vài món nổi tiếng của cửa hàng này, sau đó bảo nhân viên gói lại để mang đi.
"Phó Du Thường, cậu không sao đó chứ?" Lam Ngu Cảnh có chút lo lắng cho trạng thái tinh thần của cô.
"Mình rất tốt, không cần lo lắng." Phó Du Thường thoạt nhìn không còn u ám như trước nữa, như trở về quá khứ chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng đây mới là điều đáng sợ nhất!
Nghĩ đến chuyện không tốt, Lam Ngu Cảnh thậm chí còn hoài nghi liệu cô có bị điên hay không.
Không phải cô ấy không muốn người khác khỏe mạnh mà là thời gian quá ngắn, cô ấy không nghĩ bạn mình có thể ra tay nhanh như vậy.
"Đúng rồi, đến bây giờ mình còn chưa hỏi cậu, bạn gái cậu làm nghề gì?" Phó Du Thường như vô tình hỏi.
"Chị ấy sao, tự mở một cửa hàng, ngay trong thành phố của chúng ta."
Phó Du Thường gật đầu nói: "Cậu có biết rõ về cô ấy không? Đừng để bị lừa."
"Sao có thể? Chị ấy không có lá gan đó!" Thoạt nhìn Lam Ngu Cảnh rất tin tưởng Liễu Thất Ngọc, "Có phải... Đã xảy ra chuyện gì không?"
Mặc dù hồn đã rời đi nhưng Liễu Thất Ngọc, người vẫn đang nghe lén cuộc trò chuyện ở đây, tỏ ra hoảng sợ.
"Không, chỉ là mình chưa điều tra chi tiết lai lịch của cô ấy, người này không đơn giản, cậu cẩn thận chút." Phó Du Thường nói có hàm ý, như là đang nói với Lam Ngu Cảnh, lại như đang cảnh cáo một "người" khác.
"Mình biết, mình biết, ài, mình biết chị ấy, chị ấy không dám giấu mình chuyện lớn, chị ấy giấu một số chuyện nhỏ thì cứ giấu đi, cho dù là người yêu thì cũng phải cho nhau một chút riêng tư." Lam Ngu Cảnh tỏ vẻ không quan tâm.
"Két..." Chiếc nĩa dùng cho món tráng miệng lướt qua đ ĩa, phát ra âm thanh chói tai.
"Nhưng bà đây đã theo chị ấy từ khi học cấp ba, nếu đến bây giờ còn có chuyện dám gạt mình... Ha."
Một tiếng cười lạnh đại biểu rất nhiều thứ.
Mộc Chiêu vô thức ngậm miệng lại, cả người Lam học tỷ tỏa ra sát khí! Nếu người yêu của chị ấy thực sự giấu điều gì đó, liệu có... Khiến cơ thể người ta lạnh như xác luôn không?
"... Coi như là mình suy nghĩ nhiều. Chúc hai người hạnh phúc."
"Cảm ơn." Lam Ngu Cảnh thấy khóe miệng Phó Du Thường hình như cong lên.
Khi Phó Du Thường rời đi tiệm đồ ngọt, Lam Ngu Cảnh cứng người lấy điện thoại ra gọi cho Phó Du Thư.
"Chị Du Thư, là em đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!