Chương 38: Tương lai

"Tiền... Tiền tiết kiệm có sáu chữ số có tính không?" Câu nói này gần như đâm vào chỗ đau của Khấu Tử Thư. Ba đời nhà cô nàng làm cảnh sát, ban đầu có một khoản tiền tiết kiệm nho nhỏ nhưng vì chuyện của cha cô nàng nên nên của cải không còn được bao nhiêu, chỉ có số tiền ít ỏi mà cô nàng ăn mặc cần kiệm tiết kiệm được trong những năm qua, cũng đã là khá nhiều cho bản thân cô nàng.

Nhưng giác quan thứ sáu mách bảo cô nàng số tiền này chắc chắn là không đủ.

"Ừm... Coi như tôi chưa hỏi gì đi." Mộc Chiêu lắc đầu, Khấu Tử Thư như vậy, một lần cũng không đủ để Liễu Thất Ngọc lừa.

"Cô có thể dùng danh nghĩa của tôi đi, nhưng nếu cô muốn biết chuyện gì đó từ cô ấy thì chỉ sợ sau này cô không đủ tiền ăn cơm... Không bằng thế này đi!" Cái đầu "thông minh" của Mộc Chiêu lóe lên suy nghĩ.

"Cô lại đây, tôi nói cho cô..."

Khi Khấu Tử Thư rời đi, trên mặt không có biểu cảm gì.

Chỉ đến khi bị đồng nghiệp trêu chọc, Khấu Tử Thư mới lộ ra nụ cười bất lực.

Cô nàng cảm thấy... Mộc tiểu thư lại cho mình một ý tưởng ngu ngốc, không, đây đúng là một ý tưởng ngu ngốc, sao cô nàng có thể còn ôm ảo tưởng về ý tưởng của Mộc tiểu thư?

Giả làm cảnh sát đi bắt giữ đội bán hàng đa cấp, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không ổn?!

"Rè..." Điện thoại cô nàng rung nhẹ.

Khấu Tử Thư cầm nó lên, là Phó tiểu thư.

Đọc xong nội dung, cô nàng thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên Phó tiểu thư đáng tin cậy hơn.

Vì thế, một ngày khác, khi trong cục tương đối bận rộn, Khấu Tử Thư lại tan làm đúng giờ.

Vốn dĩ cô nương này là Cô Ba liều mạng[1] số 2, cho dù có đá vô nàng về thì cô nàng cũng không vui, số 1 chính là lãnh đạo trực tiếp của bọn họ, Phó Du Thư.

[1] (Tam Nương liều mạng) lấy từ (Tam Lang liều mạng). Biệt hiệu của nhân vật Thạch Tú trong Lương Sơn Bạc, chỉ người dũng cảm gan dạ, không sợ chết hoặc người liều mạng với công việc.

Nhưng dạo này lại tan làm đúng giờ một cách khác thường, loại hiện tượng này trong mắt những đồng nghiệp khác... Có lẽ là có người yêu!

Có biết bao nhiêu chàng trai trẻ trong Cục đang im lặng lau nước mắt, đáng tiếc, một trong hai đóa hoa đứng đầu Cục, đã là hoa có chủ! Còn một đóa hoa khác... Khụ khụ, không có can đảm.

Ngay cả Phó Du Thư áp lực thấp mấy ngày nay cũng chú ý đến sự thay đổi này, hôm đó khi Khấu Tử Thư đang vội vã chuẩn bị tan làm, cô ấy thuận miệng hỏi một câu: "Đi hẹn hò sao?"

"Không có!" Khấu Tử Thư có chút kinh ngạc, vì sao trưởng phòng Phó lại nghĩ như vậy?

"Không có sao?" Phó Du Thư không khỏi có chút ngượng ngùng, "Đều do những người kia ngày ngày đều nói như vậy, cho nên chị cho rằng là thật."

Lúc này Khấu Tử Thư mới ý thức được, bởi vì dạo này cô nàng thường tan làm đúng giờ nên các đồng nghiệp chỉ còn thiếu đoán khi nào cô nàng kết hôn, muốn đặt bao nhiêu bàn tiệc cưới.

"Mấy người đó quá nhàn rỗi, trưởng phòng Phó, chị nên giao cho bọn họ thêm chút việc." Sắc mặt Khấu Tử Thư âm trầm, đề nghị như ma quỷ.

"Em nói đúng." Để chứng minh mình không phải là người rảnh rỗi nhàm chán đoán loạn về đời sống riêng tư của cấp dưới, Phó Du Thư đồng ý với lời đề nghị của Khấu Tử Thư giữa những âm thanh ai oán bên ngoài.

"Ngài cũng đừng hiểu lầm, chỉ là em gái ngài có việc nhờ em giúp thôi."

"À..." Ai? Du Thường?!

"Mấy ngày nay em đều là có hẹn với em ấy à?"

"Dạ... Gần như vậy." Còn có Mộc tiểu thư, phải nói Mộc tiểu thư mới là người làm khổ cô nàng nhiều nhất, vợ vợ một thể, cho nên tính là Phó tiểu thư đi.

"..." Sắc mặt Phó Du Thư có chút kỳ quái.

"Sắp đến giờ rồi!" Khấu Tử Thư liếc nhìn thời gian, sau đó xin chỉ thị của Phó Du Thư: "Vậy, em đi trước nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!