Trong giấc mơ mơ hồ.
"Bọn họ cảm thấy tôi ngu ngốc, luôn luôn luôn bắt nạt tôi."
"Là rất ngu ngốc, nhất là khi cười, càng dễ bắt nạt."
"Nhưng rõ ràng là ngài nói thích tôi nhất khi cười!"
"Đương nhiên, nhưng những người đó sẽ chỉ cho rằng em yếu đuối, dễ bị ức hiếp."
"Vậy tôi nên làm gì đây? Ngài phải tìm cách giúp tôi ~"
Có người đưa tay ấn khóe miệng nàng xuống.
"Vậy thì thế này, đừng cười, đừng nói khi em không biết câu trả lời, hãy để bọn họ đoán suy nghĩ của em, để lâu dần, bọn họ sẽ suy nghĩ lung tung, bắt đầu sợ hãi em, kính sợ em..."
...
Mộc Tiểu Miêu màu đen trên giường chép chép miệng, đang lúc nửa tỉnh nửa mê, tự hỏi đó là ai? Nói rất có lý đấy, ủa... Cái gì ở trong miệng vậy, a phụt phụt phụt! Là lông mèo!
Một ngày mới bắt đầu với việc Mộc Chiêu liều mạng phun lông mèo ra.
Dì Lưu cũng phát hiện ra, đây là lần đầu tiên tiểu Hòn Than được đối đãi tốt một cách thần kỳ như thế này kể từ khi vào nhà, không chỉ ngồi trên bàn ăn mà còn được tiểu thư tự tay đút cho uống sữa dê.
Không phải loại cho vào bát cho nó uống mà là đút nó uống từ từ từng thìa một, thấy đã đến giờ đi làm, tiểu thư cũng không vội, chắc là đã chuẩn bị cho việc đi làm muộn.
Sau khi cho mèo con uống xong, lại lau miệng và chân, tiểu thư mới tự mình ăn vài miếng.
Thậm chí khi đi làm, cô còn mang theo một chiếc túi trị giá hơn 200.000 tệ, bên trong túi được lót bằng vải mềm, bên trong mơ hồ có thể nhìn thấy một vật nhỏ màu đen có lông.
Cứ như vậy, túi hàng hiệu chấp nhận số phận trở thành chiếc túi dành cho mèo.
Lý lão đã dạy Mộc Chiêu cách thoát khỏi cơ thể mèo, đáng tiếc suốt nửa giờ Mộc Chiêu cũng không lĩnh ngộ được, lại không thể từ chối lời kêu gọi của Thần ngủ, thế là cảm ngộ được một hồi đã ngủ thiếp đi, còn mơ thấy một số cảnh tượng kỳ lạ, vừa tỉnh lại đã quên hết giấc mơ khi nãy.
Đây là lần đầu tiên nàng ngủ kể từ khi biến thành ma, khi ngủ, nàng thấy có thứ gì đó mềm mại ủi ủi lấy mình, nàng đoán đó là Hòn Than, Lý lão nói lúc này nàng và Hòn Than đang ở trạng thái có thể coi như là một thể xác hai linh hồn, tuy nhiên, với tư cách là chủ sở hữu ban đầu của cơ thể, Hòn Than đã cho nàng quyền khống chế, Hòn Than quả là cục cưng đáng yêu của mommy!
Ăn sáng xong, học tỷ nói là lo lắng cho sự an toàn của nàng nên mang nàng theo đến công ty, Mộc Chiêu không suy nghĩ nhiều, vô cùng tự giác nhảy vào trong túi đã được chuẩn bị sẵn.
Hoàn toàn không ngờ đây chỉ là cái cớ do học tỷ bịa ra vì cô không muốn để nàng rời xa mình quá.
Thực ra Mộc Chiêu rất ít khi đến công ty của Phó Du Thường, chủ yếu là vì thỏa thuận, điều này khiến nàng cảm thấy mình luôn chỉ là Phó phu nhân trên danh nghĩa, cho nên nếu luôn dùng danh nghĩa này để lảng vảng trong công ty của học tỷ là không tốt lắm, thế là nàng tự giác không đi tìm cảm giác tồn tại dưới tình huống không cần thiết.
Nhưng bây giờ thì khác rồi!
Nhảy xuống sàn văn phòng, Mộc Chiêu bước đi rất không giống mèo, xoay người mấy vòng như đang tuần tra lãnh thổ của mình.
Bây giờ nàng là Phó phu nhân hữu danh hữu thực, trong phim người ta diễn như thế nào nhỉ? Hừm, để nàng xem trong công ty có tiểu yêu tinh nào muốn dụ dỗ Phó tổng của nàng không!
"Meo meo meo meo!"
Thư ký cảm thấy trong lòng chấn động, Phó tổng của bọn họ vậy mà mang mèo đến công ty!
Theo những gì cô ấy biết về Phó tổng sau khi theo cô nhiều năm như vậy... Điều này chắc chắn là không thể xảy ra cho dù mặt trời có mọc từ đằng tây!
Nhưng chuyện không thể nào xảy ra lại xuất hiện trước mắt mình, sau khi thư ký sửng sốt tại chỗ ít nhất ba giây, cô ấy cuối cùng cũng thuyết phục được chính mình.
Con mèo này được phu nhân nuôi khi còn sống, cái chết của phu nhân là một đả kích quá lớn đối với Phó tổng, có thể Phó tổng muốn nhìn vật nhớ người. Trong khoảng thời gian đặc biệt này, bất kể Phó tổng làm gì đều nên được coi là bình thường, ừm, đúng vậy, chắc chắn là như vậy!
Thư ký ngẩn người ba giây, lại mất thêm năm giây để trấn tĩnh lại, sau đó chuyển sang vẻ mặt nghiêm túc gõ gõ cửa văn phòng, sau khi được bên trong cho phép, cô ấy đẩy cửa bước vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!