Chương 34: Mộc meo

"Học tỷ, học tỷ, Lam học tỷ nói chị thích em từ lâu rồi, khi chị ký bản thỏa thuận này là có động cơ thầm kín, đúng không, đúng không ~" Chờ Mộc Chiêu nhìn thấy thái độ của học tỷ mềm xuống, sự kiêu ngạo của nàng đã bay "vèo" lên trần nhà.

Nàng chọc chọc bên trái, nghịch nghịch bên phải, trên mặt nở nụ cười nham hiểm, Phó Du Thường không cần suy nghĩ cũng biết được suy nghĩ của nàng.

Khi làm ma, nàng biết rất nhiều bí mật nhỏ của học tỷ, muốn nàng nhịn không nói ra là không thể nào.

"Bụp."

Bàn tay gây rối của nàng bị bắt lại, bị Phó Du Thường đặt bên người không được cử động.

"... Ừ."

Mộc Chiêu mơ hồ nghe được một chữ "Ừ", nếu không phải sau khi nàng biến thành ma, thính giác của nàng tốt lên không ít, có lẽ nàng đã không nghe rõ được!

Mộc Chiêu được một tấc lại muốn tiến một thước, muốn tìm được dấu vết học tỷ đỏ mặt, hỏi học tỷ thích nàng từ khi nào, tại sao nhiều năm như vậy rồi mà cô không biểu hiện ra, cũng không nói cho nàng biết? Chẳng lẽ không dám? Học tỷ mà cũng có lúc không dám sao?

Nhưng chẳng bao lâu sau, Mộc Chiêu dào dạt đắc ý đã bị trừng phạt.

Trên môi có cảm giác ấm áp, Mộc Chiêu sững sờ tại chỗ.

"Em nói đúng, chị không dám." Phó Du Thường cẩn thận vuốt v e khuôn mặt của nàng.

"Sau chuyện xảy ra với em, chị đã không chỉ một lần hối hận... May mắn thay, Chiêu Chiêu, cảm ơn em đã quay lại."

Mộc Chiêu tưởng mình có thể trêu chọc học tỷ nhưng cuối cùng lại bị đánh bại bởi sự thẳng thắn trăm năm hiếm gặp của học tỷ, nàng ấp úng hồi lâu không nói một lời, sau đó chạy lên lầu như một con chuột đang sợ hãi.

Phó Du Thường cười lớn, đang định đi lên bắt một con đà điểu nhỏ đang vùi đầu xuống hố, nhưng chưa kịp lên tầng hai, cô chợt nghe thấy tiếng mèo kêu chói tai.

"Meo meo meo meo ngao!"

"Chiêu Chiêu? Đừng bắt nạt Hòn Than..." Phó Du Thường vừa nói xong liền nhìn thấy một cái bánh bao đen chạy ra, bốn chân không phối hợp nhau nên bị vấp, thậm chí còn bị trượt chân, lăn xuống cầu thang.

Phó Du Thường cũng không kịp ngăn lại.

Nếu Chiêu Chiêu ở đây, nhất định sẽ cười "mèo ngốc" một tiếng rồi mới ra tay giúp đỡ, nhưng hiển nhiên Phó Du Thường sẽ không ác như vậy.

"Meo meo meo..." Tiếng mèo kêu ở tầng dưới có vẻ hơi kỳ lạ, ỉu xìu không có chút sức sống nào, Phó Du Thường lo lắng mèo con bị thương nên lại đi xuống.

Cô vừa xuống lầu, mèo con đi khập khiễng kêu meo meo quanh chân cô, nghe có vẻ rất lo lắng.

"Ngã có đau không?" Phó Du Thường ôm Hòn Than lên, "Ai bảo con lại chạy trong nhà nhanh như thế?"

"Meo meo meo meo!" "Hòn Than" lo lắng vỗ tay cô, biểu đạt kháng nghị như một con người.

"Hòn Than?"

"Meo!" "Hòn Than" lắc lắc đầu nhỏ, dùng móng vuốt kéo kéo tay Phó Du Thường, khi Phó Du Thường mở tay ra, nó dùng móng vuốt nhỏ vẽ vài nét chữ.

Em... Là Mộc Chiêu?

"Chiêu Chiêu?" Ngay cả Phó Du Thường cũng lộ vẻ kinh hãi, vô thức ôm mèo con vào lòng vững hơn.

Mộc Chiêu nghiêng đầu, bất lực nằm trên cánh tay Phó Du Thường.

"Vừa rồi xảy ra chuyện gì? Em có bị thương không?" Mới không chú ý một chút, vài giây sau đã xảy ra chuyện? Phó Du Thường lại một lần nữa cảm thấy may mắn vì đã tìm được Chiêu Chiêu, nếu như để nàng tự lo liệu, nghĩ đến thôi cũng thật đáng sợ.

Mộc Chiêu lắc đầu, không biết xảy ra chuyện gì, vừa lên lầu đã thấy Hòn Than đang chơi một mình, vô thức đưa tay ra muốn vuốt v e nó, sau đó cảm thấy thế giới quay cuồng, khi mở mắt ra lần nữa nàng đã thấy tay mình biến thành móng vuốt đầy lông.

Lại gần gương nhìn xem, hay lắm, cái mặt mèo lông xù này chẳng phải là Hòn Than sao?!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!