Phía tây nam thành phố G là trụ sở đóng quân của Quỷ Vương Sở Diệm.
Gần đây không biết vị này bị cái gì, tính tình rất tệ, phi nhân loại chung quanh đều tự giác dời ra ngoài hơn chục dặm, sợ bị vạ lây vô tội.
"Tại sao nàng còn chưa đến gặp ta?"
Một ngôi mộ lớn có lịch sử hàng nghìn năm ẩn mình trong núi bị mây đen bao phủ, chủ nhân của ngôi mộ này ôm hận mà chết, không cam lòng bước vào luân hồi nên đã đảo ngược phong thủy cực tốt của ngôi mộ, biến nó thành đại hung, lấy cái này tạo thành một con Quỷ Xanh trời sinh.
Mà gần đây, vị Quỷ Vương tung hoành ở nhân gian mấy ngàn năm chưa từng thua thiệt này lại liên tiếp bị thua thiệt, hai Đại tướng dưới trướng bị thương trở về, Bạch Nguyệt Quang hắn nhớ mãi không quên không biết tung tích, không biết gần đây thị thiếp bên người hắn lại phát điên cái gì, ngay cả một ả phụ nữ nhân loại nhỏ bé cũng dám coi thường hắn!
Một chiếc ly rượu cổ bị đập xuống đất, vỡ nát đầy đất.
"Chẳng lẽ muốn bản vương đích thân đi mời nàng?" Một người đàn ông trông có vẻ trẻ tuổi mặc vương bào sẫm màu, sắc mặt âm lệ.
Người phụ nữ tóc trắng bên cạnh nhắm mắt lại không nói gì, lặng lẽ chờ hắn phát điên xong.
"Chử Hâm, ngươi nói xem, thành ý của bản vương còn chưa đủ sao? Vì sao trước đây cũng vậy, hiện tại cũng vậy, sao nàng ấy không nguyện ý gặp bản vương?"
"Thuộc hạ không đoán được tâm tư của vị kia, nhưng mà Vương thượng, hiện tại lại xuất hiện một vấn đề mới." Cô gái tóc trắng tên Chử Hâm tránh không trả lời câu hỏi cuối cùng của Quỷ Vương.
"Lại xảy ra chuyện gì?" Sắc mặt Quỷ Vương tái xanh, câu nói hắn nghe được nhiều nhất mấy ngày nay là —— Vương thượng, đã xảy ra chuyện!
"Mệnh Tinh của vị kia xảy ra vấn đề, chỉ là tôi không chắc đó có phải là do bản thân vị kia gây nên hay không. Ngài xem có cần áp dụng biện pháp nào không."
"Phế vật!" Quỷ Vương gầm lên giận dữ, âm khí chấn động.
Kẻ xui xẻo vô tình đi ngang qua gần đó không biết tại sao bản thân bị hồn phi phách tán.
"Ngươi cũng giống như bọn hắn! Cũng là phế vật!" Lại một bình rượu bị đập nát dưới chân cô gái tóc trắng.
Nàng ấy không né tránh, cũng không mở mắt nhìn Quỷ Vương đang nổi điên, tùy ý để rượu văng lên váy.
"Bản vương đã cho ngươi những gì nàng ấy đã học được cả đời nhưng ngươi không học được gì dù chỉ một nửa thực lực của nàng ấy! Vậy bản vương cần ngươi làm gì?!"
"Vương thượng, xin hãy bớt giận."
"Bớt giận? Ha, bản vương lại cho ngươi một cơ hội giải quyết chuyện này, nếu không, bản vương có thể cho phép ngươi ở lại, cũng có thể khiến ngươi hồn phi phách tán!"
"Vâng, thuộc hạ sẽ cố gắng hết sức."
"Cố gắng cái gì! Cái bản vương muốn chính là chắc chắn phải làm được! Chuyện liên quan đến nàng ấy tuyệt đối không được có sai sót!"
"..." Cô gái tóc trắng im lặng.
"Ngươi nên suy nghĩ kỹ cách giải quyết chuyện này, xử lý càng sớm càng tốt cho bổn vương! Chuyện gì liên quan đến nàng ấy nhất định không được có sai sót! Vụ tai nạn lần trước bị nhân loại can thiệp vào, bản vương không muốn nhìn thấy lần thứ hai! Nếu không, bản vương sẽ lột da ngươi ra!"
"..." Sau khi Quỷ Vương rời đi, cô gái tóc trắng khẽ mở mắt ra, lộ ra đôi mắt xám xịt vô hồn.
Dường như nàng ấy không thể nhìn thấy gì nhưng lại có thể cầm lấy chính xác tách trà trên bàn của Quỷ Vương đập nát nó.
Đôi môi đỏ mọng của cô gái khẽ mấp máy, mơ hồ nghe được cô gái đoan trang xinh đẹp nói ra bốn chữ rất không phù hợp với hình tượng của mình.
"ĐM!"
"Ngu ngục!"
——————
Phó Du Thường quyết định lấy tro cốt trong mộ Chiêu Chiêu ra, nhưng ban ngày có nhiều người sẽ rất bất tiện, nếu có người phát hiện mà chụp ảnh đăng lên mạng cũng không biết giải thích thế nào, cho nên sau khi bàn bạc, bọn họ quyết định muộn chút nữa rồi mới đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!