Lý lão tên thật là Lý Du Đát, bây giờ hỏi bất kỳ con quỷ lão làng nào cũng sẽ biết cái tên này, từ nhỏ ở sư môn ông đã là thiên tài, thuở niên thiếu đã từng rất khí phách, được ca ngợi là niềm hy vọng có thể đảo ngược sự suy tàn của nhân loại trong vài thập kỷ tới.
Khi ông còn trẻ, mối quan hệ giữa nhân loại và phi nhân loại không như bây giờ, khi đó chiến tranh vừa mới kết thúc, núi non đồng ruộng đầy rẫy những xác chết vô danh nuôi dưỡng tà linh, ma quỷ hoành hành ngang ngược, những nơi ba vị Quỷ Vương đi ngang qua không ai dám ngăn cản.
Sau đó, nhân loại trở mình, sau một tai nạn nào đó, phía phi nhân bị hao tổn nguyên khí nặng nề lâm vào tình trạng suy tàn, các Quỷ Vương chiếm cứ lãnh thổ cho riêng mình không ra ngoài nữa, một ít lão quỷ súc tiến vào rừng sâu núi thẳm, nếu muốn du đãng ở bên ngoài mà không bị bắt, phi nhân loại phải tuân theo các quy tắc do nhân loại đặt ra.
Tuy nhiên, lúc đó Lý lão vốn được ký thác nhiều hy vọng lại không thể tham gia, bởi vì khi còn trẻ khinh cuồng, trong một phút kiêu ngạo đã khiêu khích kẻ thù không đội trời chung, bị đối phương âm mưu hãm hại, khiến gia đình ông không yên, cửa nát nhà tan.
Bây giờ ông đã già, sư môn suy tàn, chỉ có đứa con trai đã khuất để lại cho ông một đứa cháu gái còn nhỏ ốm yếu nhiều bệnh nương tựa lẫn nhau, ông vốn tưởng rằng điều này sẽ làm đối phương hài lòng nhưng sau hơn 10 năm, người đó ỷ lại vào việc được một gia tộc hiển hách chống lưng, lại ra ray lần nữa, thủ đoạn hèn hạ, một mình ông khó có thể cùng lúc chống lại một đối thủ ngang tài ngang sức và một gia tộc.
Cho nên ông rời núi, quyết định gậy ông đập lưng ông.
Phó Du Thường đều nắm bắt được điểm yếu của tất cả những người được Quách tiên sinh mang đến cho Phó gia, yêu cầu của hai bên đều rất cấp bách, sẽ không để bên nào bị động trong việc hợp tác.
Sau khi ký hợp đồng đặc biệt với Quách tiên sinh, Phó Du Thường đã gửi tin nhắn theo thỏa thuận, không lâu sau, điện thoại của Lý lão reo lên, ông nhìn qua thì thấy là một số lạ, không cần suy nghĩ cũng biết là ai, chắc hẳn người ở bên kia đã tức đến nổ phổi.
Lý lão cuối cùng cũng nở nụ cười nhẹ nhõm, cuối cùng bệnh tình của cháu gái ông sẽ không còn bị đối phương cản tay nữa.
Chỉ có Mộc Chiêu, người rõ ràng là trung tâm của sự việc, như đang bị mọi người cho ra rìa, trên đầu đầy dấu hỏi, vậy ai có thể giải thích cho nàng biết chuyện gì đang xảy ra không? Sao lại đột nhiên cảm thấy như mình đã được sắp xếp thỏa đáng vậy?
"Phó tổng, mấu chốt để giúp cô nhìn thấy ma nằm ở trong mắt của tôi." Đối phương đã thực hiện thỏa thuận, Lý lão cũng bày ra thành ý của mình, ông chỉ vào đôi mắt của mình, đã biến thành đôi mắt màu hổ phách như ngậm lấy ánh sáng hóa lỏng, một đôi mắt đẹp đến mức không giống người, Phó Du Thường không thể nhìn thấy những thay đổi này nhưng cô có thể cảm nhận được khí chất của Lý lão đã thay đổi kinh thiên động địa sau khi ông "mở mắt".
"Tổ sư sư phụ đặt tên cho đôi mắt này là Mắt Chúc Âm, là báu vật vượt qua phàm trần." Lý lão chống quải trượng đứng dậy, đôi mắt này vốn sẽ được chôn cùng với ông nhưng ông không ngờ cuối cùng vẫn còn có tác dụng.
"Là Chúc Long ở Sơn Hải Kinh sao?" Mộc Chiêu thích những cuốn sách ma quỷ thần thoại đó, giơ tay hỏi.
"Đặt theo tên của nó nhưng nó không phải là Chúc Long thật, nếu là thật thì sao? Vậy... Chẳng phải sẽ giống như chứa cả mặt trời trong mắt sao?"
Chúc Long mở mắt là ban ngày, nhắm mắt là ban đêm, chẳng phải nó cũng giống như mặt trời sao? Chứa trong hốc mắt sẽ sáng lên lấp lánh.
Mộc Chiêu nghĩ đến những hiệu ứng đặc biệt 5 xu mà nàng từng thấy trong phim truyền hình, bị chọc cho vui vẻ.
Phó Du Thường nhìn sự tương tác giữa Lý lão và Chiêu Chiêu, ánh mắt dịu dàng.
"Phó tổng, tôi không biết Quách tiên sinh có từng nói với cô chưa, mệnh cách của cô là chí dương, ngăn cách tất cả những vật âm tà."
"Quách tiên sinh đã từng nói với tôi chuyện này." Phó Du Thường ngẩng đầu nhìn Lý lão, khẽ gật đầu.
Mộc Chiêu ngồi xổm bên cạnh Phó Du Thường, nhìn bàn tay của Lý lão đang ngưng tụ thứ mỏng manh gì đó, hẳn là linh lực, muốn đưa nó đến gần học tỷ.
Nhưng ngay khi tia linh lực nhỏ bé đó sắp chạm vào học tỷ, đột nhiên bị một sức mạnh khác đánh bay, Mộc Chiêu giật mình co rúm lại, lông tơ của linh thể bị sức mạnh kích động dựng lên.
"Nhưng cho tới bây giờ tôi chưa bao giờ thấy mệnh cách chí dương phản ứng quá mức với linh lực như vậy."
"Thật đáng sợ!" Mộc Chiêu cảm thấy may mắn vì bản thân đã nhanh chóng trốn thoát.
"Đừng sợ, nó sẽ không làm cô bị thương." Lý lão lắc lắc lòng bàn tay bị sức mạnh phản phệ dữ dội.
"Tôi chưa bao giờ nghe nói đến loại tình huống này, có lẽ sau khi có được Mắt Chúc Âm, cô sẽ kiểm soát được tình huống này trong cơ thể, nhưng mà..." Lý lão ngập ngừng.
"Ngài cứ nói thẳng đi."
"Dựa theo tình huống toàn bộ linh lực đều bị bài trừ, Mắt Chúc Âm cũng có thể bị bài trừ, lúc đó có thể cần phải ma hợp, quá trình này khẳng định sẽ không dễ chịu." Lý lão nói thật: "Cô nhất định phải chuẩn bị tinh thần."
"Không sao."
"Đau lắm không?"
Phó Du Thường và Mộc Chiêu đồng thanh nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!