Chương 30: Nhìn thấy

23 năm sống trên đời, tôi chưa bao giờ làm điều gì xấu xa, nhiều nhất chỉ là nắm bím tóc của các bạn nữ và đá vào mông các bạn nam. Mặc dù sau khi chết đã ức hiếp một vài con ma nhưng cũng là vì dân trừ hại!

Cho nên...

Tôi là một con ma tốt! Thật đó! Là loại ma không làm hại ai bao giờ, sao chúng ta không thương lượng xem mọi người có thể thu liễm ánh mắt một lát được không? Bé sợ quá!!!

Từ lúc Mộc Chiêu bị phát hiện, nàng đã biết mình không còn nơi nào để trốn, ánh mắt của những người đó giống như que nướng, chỉ còn thiếu xiên nàng nướng trên lửa rồi rắc một ít thì là.

BBQ!

Những người này... Là học tỷ mời? Bọn họ muốn làm gì? Trảm yêu trừ ma? Mộc Chiêu rụt rụt về sau, sau đó nàng nhìn thấy một ông chú trung niên với cơ thể cực kỳ cơ bắp đang dùng ánh mắt sắc bén nhìn mình, ông ta ngồi thẳng dậy, áp lực trên cơ thể đột nhiên ập đến, hơi thở nguy hiểm trực tiếp rơi xuống người nàng.

Không chỉ ông ta, ngoại trừ người trẻ tuổi mặc đồ Đường, những người khác cũng đang uy hiếp nàng như có như không, như thể nếu nàng có chút động tác kỳ lạ nào, bọn họ sẽ chế phục nàng một cách bạo lực ngay lập tức.

"Dì Lưu, không phải dạo này Tráng Tráng không được ăn cơm ở nhà dì sao? Dì đi đón thằng bé tan học đi." Cuộc trò chuyện kế tiếp không thích hợp để người khác nghe được.

Dì Lưu gật đầu hiểu ý, thu dọn đồ đạc rồi rời đi.

Lúc này trong phòng khách chỉ còn lại bảy người, một con ma và một con mèo.

"Meo ~" Hòn Than hoàn toàn không sợ người lạ, có lẽ nó là người thoải mái nhất trong phòng.

"Khụ khụ..." Dường như Phó Du Thường cảm thấy không khỏe, ho khan hai tiếng.

Sự chú ý của Mộc Chiêu lập tức bị thu hút, nàng theo bản năng muốn tiến về phía trước nhưng động thái của nàng lại khiến những người khác cảnh giác hơn, bùa, pháp khí, trận địa sẵn sàng đón quân địch, gần như khóa chặt toàn bộ đường đi của nàng.

Mộc Chiêu, Mộc Chiêu muốn khóc!

Đây là một cuộc đọ sức mà Phó Du Thường không thể nhìn thấy, nhưng khi nhận thấy sự thay đổi trên khuôn mặt của những người này, đôi mày thanh tú của cô cau lại, Quách tiên sinh là người giỏi nhất trong việc quan sát biểu cảm và nghe giọng nói, khi thấy bầu không khí không ổn, anh ta lập tức cười ha hả phá tan bầu không khí giương cung bạt kiếm trong phòng khách mà không để lại dấu vết nào.

"Đừng nghiêm túc như vậy mà. Không sao đâu. Không sao đâu. Đừng lo lắng." Quách tiên sinh ấn tay của mấy người có động tác nhỏ xuống.

"Phó tổng, ngài đừng để ý. Bọn họ vẫn chưa biết tình hình cụ thể, đều đang đợi ngài nói. Ngài yên tâm, tôi đã sắp xếp những chuyện khác rồi."

Phó Du Thường và Quách tiên sinh nhìn nhau một lúc, trong lòng đều hiểu rõ.

Phó Du Thường gật đầu, nói với năm người ngồi trước mặt: "Tôi tin năng lực của Quách tiên sinh, chắc chắn các vị đều là người giỏi nhất trong lĩnh vực tương ứng của mình."

Mặc dù những lời tâng bốc đơn giản chẳng có tác dụng gì nhưng lại khiến người ta cảm thấy thoải mái, cũng là bước đầu tiên trong việc hợp tác, có người ngồi thẳng dậy, nụ cười trên môi không kiềm chế được, xua tay nói: "Làm gì có, làm gì có, đều là được Quách tiên sinh để mắt thôi."

"Ngài có thể nói về ủy thác của ngài một chút, là chuyện có... Liên quan đến ma quỷ?" Ánh mắt của người đàn ông không ngừng liếc nhìn về phía sau Phó Du Thường.

Phó Du Thường phát hiện ra điều này, có vẻ hơi run rẩy, "Vợ tôi đã qua đời cách đây không lâu nhưng tôi cảm thấy linh hồn của em ấy vẫn còn ở bên tôi."

Phó Du Thường vừa nói xong, Mộc Chiêu lập tức xù lông.

Mình bị học tỷ phát hiện từ khi nào vậy! Rõ ràng là nàng đã che giấu rất kỹ mà!

Nhưng Mộc Chiêu còn chưa kịp ngạc nhiên xong lại hoảng sợ tiếp... Hay lắm, sau khi học tỷ vừa dứt lời, ánh mắt của những người đó sáng lên dữ tợn, giống như đồ tể đang mài dao, muốn tấn công vật nhỏ vô tội đáng thương này!

"Em ấy ở đây phải không?" Trong giọng nói của Phó Du Thường có chút run rẩy khó phát hiện.

Cô thấy ánh mắt của những người đó đều đổ dồn vào vị trí chéo sau lưng cô, nơi đó chẳng có gì cả, bản thân không thuộc về thế giới đó cho nên cô không nhìn thấy gì cả, nhưng khi cô quay đầu lại nhìn ở đó, chợt có hai phần an tâm.

Chiêu Chiêu ở đó.

"Đúng vậy, nếu cô cần, tôi lập tức đưa cô ấy đi đầu thai." Một người bấm tay niệm thần chú, chỉ cần Phó Du Thường đáp lại, ông ta có thể lập tức mở ra quỷ môn, nhét Mộc Chiêu vào.

"Học tỷ, cứu mạng!" Mộc Chiêu trốn ở phía sau Phó Du Thường không chút xấu hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!