Chương 3: Trò Hề

"Thật là xui xẻo, sao trong đó lại lạnh như vậy chứ? Thật sự là gặp quỷ!"

"Phi phi phi, đừng nói quỷ quái này kia ở chỗ này, thật xúi quẩy, giống như nhị tiểu thư của Phó gia vậy! Không chừng là Phó Du Thư khắc chết em dâu cô ta!"

"Mẹ kiếp! Nói gì đó, tôi đập nát miệng bọn họ!"

Một chiếc ô tô màu đen khiêm tốn đậu cạnh nhà tang lễ, tài xế đúng lúc nghe được cuộc trò chuyện của hai người đàn ông mặc tây trang đi ngang qua, muốn xông lên đánh hai người đàn ông kia ngay tại chỗ.

"Quay lại! Cậu là cảnh sát, không phải là một tên du côn!" Người phụ nữ ngồi ở hàng sau ẩn nửa người trong bóng tối lạnh lùng lên tiếng, người đàn ông cao lớn không dám cử động.

"Nhưng trưởng phòng Phó, bọn họ vu khống cô!"

"Được rồi được rồi, nói ít mấy câu đi, trong lòng trưởng phòng Phó cũng khó chịu mà." Một người đàn ông gầy gò ngồi trên ghế phụ vội vàng an ủi người đồng đội của mình, nhìn người phụ nữ ngồi bất động ở hàng ghế sau, có chút do dự nhắc nhở cô ấy.

"Trưởng phòng Phó… Cô ngồi đây đã rất lâu rồi, không định vào sao? Nếu đợi một hồi nữa chỉ sợ sẽ đến nghi thức chia tay cuối cùng."

Người phụ nữ ở hàng sau không lên tiếng, vùi mặt vào hai tay, hồi lâu sau, nghiến răng nghiến lợi nói ra vài chữ: "Tôi không còn mặt mũi nào để đi vào nữa."

Bởi vì sơ suất của cô ấy mà hại chết em dâu, đến bây giờ vẫn chưa tìm ra hung thủ, cô ấy có mặt mũi gì mà vào tang lễ em dâu?

Hai người đàn ông nhìn nhau, người đàn ông gầy gò nói: "Không sao đâu, em gái cô là người hiểu chuyện, tất cả đều là lỗi của những tên tội phạm đó, không liên quan gì đến cô!"

"… Anh không hiểu."

Người ngoài không thể hiểu được, Phó Du Thư thực sự không có mặt mũi nào gặp lại em gái mình, cô ấy biết em gái mình yêu vợ nhiều như thế nào.

Năm đó, mặc dù dự luật hôn nhân đồng giới đã được thông qua từ lâu nhưng ông nội là một người cổ hủ, vì cuộc hôn nhân này, em gái cô ấy đã quỳ trước mặt ông nội rất lâu và suýt chút nữa đầu gối đã bị phế, lúc này mới cầu được.

Những ngày khi em dâu đồng ý hôn sự, em gái vui mừng đến mức đi đường đụng vào cửa mấy lần, như một kẻ ngốc, cô ấy chưa bao giờ thấy em gái mình vui vẻ như vậy.

Cô ấy thực sự mừng cho em gái mình, em dâu cũng là người tốt, vốn là vợ vợ có thể ở bên nhau đến già nhưng lại do sơ suất của chính mình! Đáng lẽ cô ấy không nên cho em dâu mượn xe, tại sao lại cho em dâu mượn xe chứ…

Đây là lần đầu tiên một người phụ nữ mạnh mẽ dứt khoát trong công việc hết lần này đến lần khác tự trách mình, hối hận về những sai lầm của mình.

Phó Du Thư không thể quên được cái ngày mà em gái cô ấy đợi kết quả nhận dạng, sau khi xác nhận xác chết là em dâu của mình, Phó Du Thường đã nôn ra máu ngay tại chỗ và được đưa đến bệnh viện.

Cô ấy không có mặt mũi nào để gặp em gái mình, càng không có mặt mũi để gặp em dâu sau khi chết.

Phó Du Thư cắn khớp ngón cái đến chảy máu, dù phải trả giá thế nào cũng phải đưa những người đó ra trước công lý!

"Trưởng phòng Phó! Hình như trong nhà tang lễ xảy ra chuyện gì đó? Có người gây chuyện!"

"Rầm!" Cửa xe suýt chút nữa đã bị đá bay ra ngoài.

Phó Du Thư, người vừa nói không dám nhìn thấy em gái đã xông vào nhà tang lễ.

"...! Tất cả nhà cửa, xe hơi, trang sức và cổ phần dưới tên tôi...! Đều do vợ tôi là Phó Du Thường tặng, vì vậy, sau khi tôi qua đời, phần tài sản thừa kế này sẽ do một mình vợ tôi là Phó Du Thường thừa kế...! Mà số tiền tiết kiệm của tôi từ công việc tổng cộng hơn 100.000 nhân dân tệ, sau khi tôi qua đời, vợ tôi được thừa kế một nửa, bố mẹ tôi được thừa kế một nửa…"

Sau khi di chúc được đọc ra, cha mẹ Mộc gần như chết lặng, họ không ngờ đứa con gái này ra đi chỉ để lại cho họ mấy chục vạn tài sản! Chút tiền ít ỏi này lại còn chia cho vợ một nửa!

"Phó nữ sĩ, lúc vợ cô lập di chúc có nói đã để lại tiền cho hai người lớn dưỡng lão rồi, sau này cô không cần lo cơm nước cho bọn họ, cũng không có nghĩa vụ phụng dưỡng bọn họ, sau này hai nhà cũng không cần lui tới."

Khi Phó Du Thư chạy vào nhà tang lễ, cô ấy nghe thấy luật sư đọc một đoạn di chúc như vậy...

"Không thể nào! Làm sao có thể!"

"Chúng tôi là cha mẹ ruột của nó! Sao nó chỉ để lại cho chúng tôi có chút tiền như vậy? Chỉ có mấy chục nghìn tệ thôi? Không, không phải trong hôn nhân còn có tài sản chung gì đó sao?" Mặt mũi cha Mộc ngượng nghịu nhưng mẹ Mộc thì xông lên suýt chút nữa đã giật lấy di chúc trong tay luật sư.

Đúng vậy, mấy chục ngàn tệ còn không mua được một chiếc đồng hồ trên tay của cha Mộc hay một chiếc túi xách của mẹ Mộc, có thể biết được số tiền ít ỏi mà Mộc Chiêu để lại thuần túy là để bọn làm cho họ cảm thấy chán ghét!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!