Màn đêm yên tĩnh đến không chút gợn sóng, trái ngược hoàn toàn với cảnh tượng quần ma loạn vũ, gà bay chó sủa trước đó, thậm chí yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy kỳ quái. Mộc Chiêu vừa bổ sung "Kho vũ khí" của mình vừa tiếp tục cảnh giác bên ngoài, cuối cùng còn phải chịu đựng Hòn Than nằm bên cạnh ngáy rung trời!
Tiếng ngáy khò khè khiến nàng cảm thấy hơi buồn ngủ.
Mộc Chiêu không nhịn được mà xoa xoa mèo heo nhà mình, Hòn Than của nàng sống đúng với biệt danh lợn của nó, như thể trời sập cũng không tỉnh lại.
Thật tuyệt vời biết bao khi được làm một chú mèo con, chỉ cần có một con sen tốt là ngày nào cũng ăn ngon, ngủ ngon, khi buồn chán có thể chạy loanh quanh trên nhà cây cho mèo hoặc quấy rầy con sen, nếu không muốn chơi thì có thể nằm trên ban công tắm nắng...
Nàng cũng muốn trở thành một chú mèo con!
"Meo ô..." Hòn Than đột nhiên duỗi người một cái, dùng móng vuốt gãi gãi mặt, hơi mở mắt ra nghe con sen cằn nhằn.
"Thật muốn hưởng thụ cuộc sống của con." Mộc Chiêu sờ đầu Hòn Than.
Đột nhiên, nàng cảm thấy mất trọng lực trong giây lát, tầm nhìn của nàng thoáng chốc thay đổi, chỉ trong giây lát, giống như bị hoa mắt.
Ai?
Mộc Chiêu dụi dụi mắt, lắc đầu như không thể tin tưởng.
Mới vừa rồi là ảo giác sao?
"Khò khè..." Tiếng ngáy ồn ào của Hòn Than lại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Mộc Chiêu.
Khi ánh sáng ban mai chiếu vào phòng, Mộc Chiêu sốt ruột lắc Hòn Than để đánh thức, mèo con đứng dậy kêu meo meo, cắn vào tay nàng.
Mộc Chiêu lập tức hóa thành hồn thể, chỉ nghe thấy tiếng "rắc" khi răng mèo con va vào nhau.
"Hắc! Cắn không được, cắn không được!"
Bộ dáng đắc thắng này khiến mèo nhỏ tức giận đến mức quay đầu đưa mông về phía nàng.
"Khụ khụ, Hòn Than, Hòn Than, mommy sẽ không bắt nạt con nữa, chúng ta thử lại lần nữa nhé? Xem xem có phải là ảo giác của mẹ không?"
Lần này mèo con rất không hợp tác, chạy khắp phòng, lông mèo bay tứ tung, nhưng cảnh tượng kỳ quái vừa rồi lại không xuất hiện nữa, Mộc Chiêu gãi đầu, chẳng lẽ là vì gần đây thần kinh của mình quá mức căng thẳng nên bị ảo giác?
Thật là kỳ lạ.
Quên đi, nghĩ không ra thì không nghĩ nữa, tha cho đầu óc ngu ngốc của của mình đi.
Mộc Chiêu nhanh chóng thỏa hiệp với chính mình, không rối rắm nữa, hoa lá cỏ cây bên ngoài tắm trong ánh mặt trời trông tràn đầy sức sống, chiếu vào phòng lại ấm áp yên bình.
Thật hy vọng cuộc sống yên bình như vậy có thể tiếp tục mãi mãi, không có yêu ma quỷ quái, không có nam chính xui xẻo, thật tốt biết mấy.
Đáng tiếc, tâm trạng tốt đẹp của Mộc Chiêu chỉ kéo dài được mấy tiếng, một viên cảnh sát nào đó sống không còn gì luyến tiếc, ũ rũ cụp đuôi vì bị sắp xếp đi thực hiện kế hoạch, đã đến gần nhà nàng.
Khấu Tử Thư cúi đầu đi về phía trước như đếm kiến, vừa vào nhà liền phát hiện bụi bặm dưới chân mình có chút dị thường, do thói quen nghề nghiệp nên Khấu Tử Thư lại nhìn chúng thêm một lần nữa.
"Khè khè..."
Một bóng đen bao phủ Khấu Tử Thư, cô nàng ngẩng đầu lên, tim cô nàng lập tức thắt lại, đó là một con rắn khổng lồ đang thè lưỡi, như thể nó có thể nuốt chửng bản thân cô nàng chỉ bằng một ngụm.
Từ đôi mắt của con rắn, dường như cô nàng nhìn thấy có một tia bất mãn.
"Khè!" Con rắn lắc lư cái đầu, Khấu Tử Thư bị ném đi ngay tại chỗ, may mà thân thủ Khấu Tử Thư khéo léo nên khi cô nàng ngã xuống đất đã không bị ăn một miệng cát.
Con rắn khổng lồ nhìn cô nàng một cái, trong miệng phát ra tiếng khè như cười nhạo rồi trốn xuống đất ngay trước mặt cô nàng..... Vừa rồi mình dẫm phải đuôi người ta sao? Khấu Tử Thư nhìn xuống đất, bỗng nhiên cảm thấy không biết nên đặt chân chỗ nào, sợ mình lại giẫm phải thứ gì đó kỳ quái.
Không hổ là Mộc tiểu thư, ngay cả vật nuôi trong nhà cũng rất độc đáo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!