Chương 28: Chuẩn bị

Hôm nay lại là một ngày Phó tổng tan làm đúng giờ, các nhân viên nhìn bóng người vội vã rời đi, cùng đồng nghiệp xung quanh nhìn nhau mấy lần, ừm, xác nhận qua ánh mắt, đều là nghi ngờ người vừa đi ra.

Kể từ khi vụ án mạng kia xảy ra, Phó phu nhân qua đời trong vụ tai nạn ô tô, gần đây, khi Phó tổng vừa mới tới đi làm là trong công ty đều im như ve sầu mùa đông, sợ vô tình làm ảnh hưởng đến cảm xúc của cô.

Có thể những người mới đến không hiểu nhưng những người cũ đã làm việc ở công ty này hơn 3 năm đều từng trải qua những ngày tháng tăng ca điên cuồng đến mức suýt đột tử cùng với Phó tổng trước khi cô kết hôn.

Tuy nhiên, kể từ khi Phó tổng kết hôn, trừ khi cần thiết, cô sẽ không bao giờ tăng ca, ngày nào cũng tan làm đúng giờ hơn bọn họ, những người thích tan làm đúng giờ đã quen với việc ngồi uống nước thêm hai phút để tránh đụng phải Phó tổng của bọn họ.

Và kể từ đó, tính cách của Phó tổng của bọn họ rõ ràng đã trở nên hiền lành hơn rất nhiều, tần suất mắng chửi cũng giảm đi, cho phép người ta có nhiều cơ hội phạm sai lầm hơn, mặc dù có một số người thậm chí còn chưa từng gặp Phó phu nhân nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc ngày nào bọn họ cũng thành tâm chúc phúc thân thể Phó phu nhân khỏe mạnh sống lâu trăm tuổi, như vậy, sau này bọn họ có thể đi làm trong một môi trường như tắm mình trong gió xuân.

Nếu ai đó nói rằng cuộc hôn nhân của Phó tổng là liên hôn thương nghiệp không có tình cảm, bọn họ nhất định sẽ nhổ nước miếng vào mặt người đó, đây mà gọi là không có tình cảm?

Nhưng dường như những lời chúc chân thành của bọn họ không những không có tác dụng tích cực mà còn mang lại tác dụng ngược.

Vào năm thứ ba sau khi kết hôn, vợ của Phó tổng của bọn họ qua đời.

Ngày tháng tốt đẹp mới được 3 năm, một khi quay trở lại thời kỳ trước giải phóng, không, bây giờ nói không chừng còn không bằng 3 năm trước, những nhân viên cũ đã sẵn sàng đối mặt với thời kỳ đen tối nhất của công ty.

Tuy nhiên, từ một ngày nọ, Phó tổng không tăng ca nữa, không những không tăng ca mà còn thường xuyên về sớm, dù sao nhìn chỗ nào cũng thấy kỳ lạ.

Tất nhiên cũng không ai dám nghĩ rằng mục đích về nhà đúng giờ của Phó Du Thường chưa bao giờ thay đổi, bây giờ chỉ là đổi một hình thức khác để về nhà với vợ mà thôi.

Khi Phó Du Thường trở về nhà, cô thấy có một chiếc ô tô màu đen đậu trước nhà, chị gái cô ngập ngừng đứng bên cạnh xe, xách theo túi lớn nhỏ.

Thấy Phó Du Thường trở về, Phó Du Thư hơi sửng sốt, sau đó lập tức đi tới đón cô.

"Sao chị không vào đi?" Phó Du Thường cầm lấy túi trong tay chị gái mình.

"Chị cũng vừa tới thôi."

Mối quan hệ giữa hai chị em vẫn như trước, như chưa từng có vụ tai nạn xảy ra, Phó Du Thư đều có chút thụ sủng nhược kinh.

Khi Khấu Tử Thư nói với cô ấy, cô ấy còn cảm thấy không thể tin được.

Cánh cửa vừa mở ra, một bóng đen bay "vù" tới, Phó Du Thư nhanh chóng kéo em gái mình sang một bên.

"A a a! Ông nội, sao ông có thể ném đi thật chứ! Nhỡ đâu trúng học tỷ rồi sao?" Mộc Chiêu sợ đến mức lao tới ngăn cản gậy chống lại. Không ai để ý tới dường như gậy gỗ bị ném ra đụng phải thứ gì đó, như thoáng thay đổi quỹ đạo bay của nó.

"Hai đứa nhãi ranh các cháu giỏi thật! Loại chuyện lớn như tang lễ sao lại dám hợp tác với tiểu Lưu để giấu ta!" Tiếng chửi tràn đầy sức sống của cụ ông vang lên, tức giận đến mức cầm cái ly trong tầm tay lên định ném qua tiếp.

Cụ Phó xuất thân trong quân đội, từng tham gia chiến tranh, dựa vào một đao một thương làm nên chiến công lên làm tướng quân, bây giờ ông đã hơn 80 tuổi nhưng tinh thần vẫn còn phấn chấn, thân thể vẫn khỏe mạnh. Đáng tiếc, mùa đông năm ngoái bị ngã, chân bị chút vấn đề, nếu không, sợ là bây giờ thay vì ném gậy chống thì ông lại cầm gậy đuổi theo đánh hai người.

"Ông nội, ông kiềm chế chút đi!" Mộc Chiêu nhanh tay lẹ mắt đẩy cái ly, cụ ông lập tức không với tới.

Cụ ông:...?

"Ông nội."

"Ông nội, ông đừng tức giận, Du Thường làm như vậy là có lý do." Phó Du Thư đã quen với chuyện đứng trước mặt em gái khi ông nội tức giận.

Phó Du Thường cầm gậy chống đưa cho cụ ông, thấy cháu gái nhỏ của mình "hiểu chuyện" như vậy, mặt ông lão nhăn nhó lại giơ gậy chống lên, hai tay run rẩy, sau đó nhìn thấy di ảnh của cháu dâu nhỏ, cuối cùng ông cũng mềm lòng, gõ mạnh gậy chống xuống đất.

Mộc Chiêu bay ở xa xa, thở phào nhẹ nhõm, hù chết hù chết, tính tình của ông nội vẫn nóng nảy như vậy, khi ông đen mặt tới đây, nàng thật sự cho rằng học tỷ của mình sẽ bị đánh! Ủa, không đúng, nàng đã chết rồi, vậy bây giờ mình nên nói... Hù sống?

"Nói đi! Để ta xem con có lý do gì không cho ông nội con dự tang lễ của vợ con?!" Khi tin dữ truyền đến, Phó Du Thư không dám nói cho cụ ông biết, nhưng sự việc lại huyên náo quá lớn, cuối cùng cụ ông vẫn biết.

Khi đó, cụ ông vẫn chống đỡ để nói chuyện điện thoại với cấp dưới và các học trò, vừa cúp máy, ông đã ngất xỉu tại chỗ, rất may được đưa đến bệnh viện kịp thời nên không xảy ra chuyện gì.

Tang lễ vốn là do Phó gia tổ chức và cũng đã sắp xếp sẵn nhưng không ai ngờ vợ chồng Mộc lại dám tiền trảm hậu tấu[1] tổ chức tang lễ trước, sự việc này quả thực rất khó chịu, lúc đó cụ ông vẫn còn đang ở bệnh viện, sợ ông biết sẽ tức giận rồi xảy ra chuyện gì đó khác nên cô đã giấu ông mọi chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!