Chương 27: Nói ra

Phó tiểu thư, cô ấy biết rồi.

Tuy rằng không biết dấu vết nào của mình đã bị phát hiện nhưng nhớ lại những chuyện mình đã làm trong quá khứ... Chỗ nào cũng có sơ hở, thật khó mà không bị phát hiện, Khấu Tử Thư tự giận mình, nghĩ thầm.

Giảo biện với một người thông minh đã bắt được sơ hở của mình là một chuyện vô nghĩa, Khấu Tử Thư đã thẩm vấn rất nhiều phạm nhân, biết rõ đạo lý này, cô nàng cũng biết miệng lưỡi mình không dẻo để có thể biến người chết thành người sống.

Tôi xin lỗi cô, Mộc tiểu thư, tôi không thể giúp cô che giấu nữa rồi.

Lần sau làm chuyện này, nhất định phải nhớ đổi người! Người lương thiện, Khấu Tử Thư, cảm thấy rất có lỗi vì không hoàn thành được sự nhờ vả của người khác.

"Cảnh sát Khấu đã quyết định sẽ nói như thế nào chưa?" Người bên cạnh ép sát từng bước, mỗi một chữ đều tạo ra áp lực rất lớn cho Khấu Tử Thư.

"Giống như ngài thấy đó." Khấu Tử Thư cứng cổ, nỗ lực cứng rắn nói: "Nếu như ngài tin thì tôi đã nhìn thấy ma. Nếu ngài không tin thì cứ coi như tôi có vấn đề về thần kinh đi."

Khấu Tử Thư nghe thấy tiếng cười của người bên cạnh, có chút lạnh lùng.

"Tôi tin. Tôi tin tất cả những gì cảnh sát Khấu nói."

"Nhưng cảnh sát Khấu, cô chưa trả lời câu hỏi tôi vừa hỏi."

Cô đã thấy gì trong nhà tôi?

Khi vấn đề này được nêu ra, Khấu Tử Thư đã biết đối phương muốn bày tỏ điều gì, cũng hiểu rõ sự tồn tại của Mộc Chiêu đã bị bại lộ.

Nhưng người thành thật như Khấu Tử Thư trong lòng lại có một quan niệm, tuy rằng đối phương đã biết nhưng ít nhất mình không thể tiết lộ đáp án nếu không có sự đồng ý của Mộc tiểu thư, đây là vấn đề về nguyên tắc.

Kế hoạch của Phó Du Thường đã bị sự cố chấp của người lương thiện cản trở, nhưng không sao, đó không phải là vấn đề lớn.

"Nhà của Phó tiểu thư rất sạch sẽ." Có nghĩa là cô nàng không nhìn thấy gì cả.

"... Cảnh sát Khấu, cô có biết trong nhà tôi đều có giám sát không?" Thật ra chỉ có bên ngoài có camera nhưng Phó Du Thường không ngại lừa cô nàng.

Quả nhiên, mặt Khấu Tử Thư đột nhiên tái xanh, đây không phải là lần thứ hai mình nhìn thấy Mộc tiểu thư bị phát hiện sao?

Đến bây giờ mới tìm mình, là bởi vì cảm thấy chứng cứ không đủ, muốn một kích trí mạng?

Chẳng trách người ta nói em gái của trưởng phòng Phó vô cùng đáng sợ, không đến mức đường cùng thì sẽ không hé răng một miếng nào.

Khấu Tử Thư cũng không biết bởi vì một tia dao động này của mình mà đã biến những suy đoán trước của Phó Du Thường trở nên chắc chắn, từ đó trở đi, Khấu Tử Thư chỉ có thể bị dắt mũi dẫn đi.

"Phó tiểu thư, tôi tưởng ngài sẽ không tin mấy chuyện này, hoặc biết rồi cũng sẽ rất kiêng kị." Đầu ngón tay Khấu Tử Thư đang nắm lấy tay vịn ghế trở nên trắng bệch, tấm lưới do Phó Du Thường giăng đã trói chặt cô nàng, Khấu Tử Thư cảm thấy cho dù mình không nói thì cô cũng sẽ có cách khiến mình mở miệng.

"Tại sao tôi phải kiêng kị?" Giọng nói của Phó Du Thường có vẻ dịu đi một chút, "Tại sao tôi phải kiêng kị vợ mình?"

Khấu Tử Thư sững sờ.

"Nếu cô không muốn nói cũng không sao, vậy để tôi đoán nhé. Cô sinh ra đã không có khả năng nhìn thấy những thứ đó. Cho đến lần cô bị thương ở mắt trong khi làm nhiệm vụ, sau khi vết thương lành thì không hiểu sao có thể nhìn thấy những thứ đó, sau đó cô đến nhà tôi, nhìn thấy vợ của tôi."

"..." Khấu Tử Thư gần như cúi đầu xuống thấp hơn.

"Có lẽ cảnh sát Khấu đã nói chuyện với Chiêu Chiêu, đồng thời có thỏa thuận hoặc hợp tác gì đó, cho nên cô giúp em ấy che giấu sự tồn tại của mình... Chủ yếu là giấu tôi."

Mỗi lần Phó Du Thường nói ra điều gì đó, Khấu Tử Thư lại càng cảm thấy mất tự nhiên hơn, ngón chân gần như đã moi ra một cái hố trên mặt đất.

"Cảnh sát Khấu, tôi nói đúng không?"

Khấu Tử Thư... Khấu Tử Thư không còn gì để nói, lời nói nào cũng nhạt nhòa trước chứng cứ, đối phương đã điều tra về hai người rõ ràng như vậy, có thể nói là cô còn rõ những chuyện này hơn chính bọn họ.

"Cảnh sát Khấu không phản bác, vậy xem ra lời tôi nói không sai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!