Chương 25: Vạn Quỷ Quá Cảnh

Chiếc rìu màu máu rơi xuống, gió rít lên, Khấu Tử Thư bất lực nhìn thảm kịch sắp xảy ra nhưng không có cách nào ngăn cản, dù cô nàng có chạy nhanh đến đâu cũng không thể nhanh bằng tốc độ chiếc rìu rơi xuống.

"Phó..."

"Grào!" Tiếng hét chấn động bầu trời, chiếc rìu đỏ như máu vừa "chạm" vào Phó Du Thường đã bị nổ tung thành từng mảnh, cánh tay cầm rìu bị bao phủ bởi một loại ánh sáng vàng nào đó, bị phá hủy hầu như không còn.

Khấu Tử Thư còn chưa kịp phản ứng, thậm chí còn không thấy rõ chuyện gì đã xảy ra thì cuộc đối đầu ngắn ngủi kết thúc với sự thất bại thảm hại của Quỷ Tướng Quân.

Cánh tay bị nổ tung biến thành vô số mảnh vỡ âm hồn bay khắp nơi, thảm thực vật bị lây dính lộ ra màu sắc càng mê hồn hơn, âm khí che lấp không trung cũng rung chuyển một phen vì chuyện này, để một chút ánh sáng lọt vào.

"..." Khấu Tử Thư loạng choạng, suýt nữa ngã xuống đất vì tránh những thứ bẩn thỉu gần như che kín mặt mình.

Còn Phó Du Thường, người đang đứng bất động trước mặt Quỷ Tướng Quân, đương nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng, chỉ là khi những mảnh vỡ âm hồn chuẩn bị rơi xuống người cô thì đã bị một sức mạnh nào đó quét sạch.

Không gian xung quanh Phó Du Thường như một vùng đất thanh tịnh, những thứ tà dị bẩn thỉu đều không thể đến gần.

"Cảnh sát Khấu?" Phó Du Thường, người không biết nãy giờ đã xảy ra chuyện gì, hơi cau mày nhìn Khấu Tử Thư suýt ngã xuống đất, lỗ m ãng như vậy khác xa với sự ổn định mà chị gái cô miêu tả.

Phía sau cô, con quái vật khổng lồ đang ầm ầm ngã xuống đất.

Đầu Khấu Tử Thư vang lên tiếng quỷ hú chói tai, trước mắt xuất hiện đầy ngôi sao, trong lúc nhất thời mất đi năng lực thanh minh cho bản thân.

Mà Quỷ Tướng Quân to lớn kia sau khi ngã xuống lại chật vật đứng dậy, Khấu Tử Thư cảnh giác nhìn hắn, tưởng rằng đối phương sắp phát động đợt tấn công thứ hai, nhưng không ngờ Quỷ Tướng Quân lại lùi về sau từng bước từng bước, xé rách nơi cánh tay bị gãy như một kẻ điên.

"Vương..."

"Ta thua...! Ta lại thua...! Vương..." Quỷ Tướng Quân lẩm bẩm, trong giọng nói có chút sợ hãi, giống như một đứa trẻ làm sai điều gì đó.

Sức mạnh hỗn loạn của hắn tràn ra, Khấu Tử Thư cảm thấy dạ dày khó chịu, những con quỷ nhỏ chưa kịp trốn thoát đã bị vạ lây hồn phi phách tán.

Sau khi phát điên một lúc, Quỷ Tướng Quân bình tĩnh lại một chút, nhưng hắn không phát động đợt tấn công thứ hai, hốc mắt tối tăm và trống rỗng thậm chí không nhìn Khấu Tử Thư, vậy mà mang theo âm khí bao phủ toàn bộ bầu trời chạy trốn.

Chỉ để lại Khấu Tử Thư không biết giải thích thế nào với Phó Du Thường về hành vi đột nhiên động kinh của mình, hai người nhìn nhau.

Cảnh tượng đáng xấu hổ này còn có cảm giác Déjà vu không thể giải thích được.

Lần trước cô nàng mất mặt té tới trước mặt trưởng phòng Phó một lần, kết quả là bị dạy dỗ suốt một đường, lần này là mất mặt té trước mặt em gái của trưởng phòng Phó, hai lần chỉ cách nhau có mấy ngày, Khấu Tử Thư có nỗi khổ không nói được.

Mộc tiểu thư, vợ cô mạnh như vậy, sao cô vẫn miêu tả cô ấy như một người bình thường vậy? Tôi đã thực sự cho rằng cô ấy sẽ xảy ra chuyện! Khấu Tử Thư nuốt nước mắt vào trong, nếu chuyện này xảy ra thêm vài lần nữa, đồng nghiệp sẽ trực tiếp đưa cô nàng đến khoa tâm thần.

Còn bức tranh mà Khấu Tử Thư vì nóng lòng muốn cứu người không kịp lấy về lại vô tình rơi vào ánh mắt của Phó Du Thường, khiến vẻ mặt cô có chút ngưng đọng.

"Cảnh sát Khấu thay đổi ý định cũng không cần phải chạy quá nhanh như vậy đâu."

Theo ánh mắt của Phó Du Thường, Khấu Tử Thư liếc nhìn tay mình...!

Thất sách!

Cô nàng cười xấu hổ, chỉ có thể bước xuống những bậc thang Phó Du Thường đã nhượng bộ.

"Tôi suy nghĩ lại một chút, cho ngài xem cũng không có gì..." Ngoại trừ nguyên nhân này, Khấu Tử Thư không biết nên giải thích hành vi vừa rồi của mình như thế nào.

"Rất trẻ con." Không biết Phó Du Thường đang nghĩ gì, cô dừng trong chốc lát mới đưa ra nhận xét.

Trẻ con? Khấu Tử Thư vốn không chú ý tới nội dung bức tranh, sau khi nhìn thấy đồ vật trên đó, không khỏi trợn to đôi mắt, trong lúc nhất thời, bầu không khí xung quanh có chút đông cứng, cô nàng không biết đồ vật trên bức tranh là gì nhưng cháu trai nhỏ của cô nàng rất thích nó.

Cho dù Khấu Tử Thư là người từng trải qua bao nhiêu giông bão nhưng cũng không thể tưởng tượng được hình ảnh một con Gundam chiến đấu với quỷ là như thế nào! Mộc tiểu thư đang nghiêm túc sao? Khấu Tử Thư dường như đã nghĩ ra được hình ảnh của cảnh tượng đó.

Thật sự có lúc cô nàng không thể phân biệt được Mộc tiểu thư là đáng tin cậy hay không đáng tin cậy, tuy Mộc tiểu thư có thể kịp thời cứu mình khi mình gặp nguy nhưng khi không nguy hiểm...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!