Phó Du Thường để chân trần đứng lên, thân hình gầy đi sau khi trải qua một loạt biến cố bước đến bên cửa sổ, mở rèm ra, cô cảm thấy lồ ng ngực rất ngột ngạt, cần hít thở không khí.
Cảnh tượng trong mơ chưa bao giờ rõ ràng hơn thế, khiến cô nhất thời không thể phân biệt được giữa mơ và thực.
Cô nhẹ nhàng chạm vào nơi bị hôn, đó là giấc mơ mà cô thậm chí không dám mơ tới, chính vì giây lát thoáng qua, mất đi càng thêm khắc cốt và không cam lòng.
Ngón tay Phó Du Thường cầm rèm hơi trắng, Chiêu Chiêu không muốn điều tra hung thủ cũng không muốn báo thù, được, cô sẽ tạm thời dừng lại.
Nhưng cô sẽ làm hết sức có thể để...!
Rèm cửa hé mở một nửa để lộ ra một chút ánh sáng, đột nhiên một bóng người lén lút lọt vào mắt Phó Du Thường.
Cô cau mày, lập tức kéo rèm lại, chỉ để lại một khoảng trống nhỏ.
Cảm giác bị nhìn chằm chằm khiến trái tim Khấu Tử Thư giật thót, giây tiếp theo, cô nàng liền ngước mắt nhìn về phía cửa sổ.
"Cảnh sát Khấu! Cô đang nhìn gì vậy?" Mộc Chiêu lặng lẽ xuất hiện sau lưng Khấu Tử Thư, vỗ nhẹ lên vai cô nàng.
Đối với một cảnh sát đang trong trạng thái cảnh giác mà nói, đây là một hành động vô cùng nguy hiểm, nếu như Mộc Chiêu không chỉ thực thể hóa đôi tay của mình mà là toàn bộ cơ thể, có lẽ nàng đã phải ăn cùi chỏ của Khấu Tử Thư rồi.
"..." Nhìn thấy bàn tay của ai đó lướt qua mặt mình với tốc độ nhanh như chớp, khi phản ứng lại, Mộc Chiêu rùng mình vài cái, sau đó "vèo" một cái trốn sau một cái cây cách đó không xa.
"Xin, xin lỗi! Tôi không phải cố ý!" Khấu Tử Thư vội vàng đuổi theo xin lỗi: "Tôi thật sự không phải cố ý! Vừa rồi, đó là phản xạ có điều kiện!"
"Phản xạ có điều kiện?! Vừa rồi, nếu tôi là con người thì khuôn mặt của tôi đã bị đánh biến dạng rồi! Hu hu hu, tôi sẽ báo mộng cho chị Du Thư, nói cho chị ấy là cô đánh tôi!" Không biết vì sao, Mộc Chiêu luôn muốn chọc Khấu Tử Thư, hiệu ứng sẽ tăng gấp đôi nếu đề cập đến chị Du Thư.
"Bởi vì trước đây tôi gặp phải một số chuyện...! Tôi thật sự không phải cố ý! Cô có thể đừng nói cho trưởng phòng Phó được không? Lần sau tôi nhất định sẽ chú ý!" Khấu Tử Thư chắp tay trước ngực khẩn cầu.
Khụ khụ, Mộc Chiêu nhìn người lương thiện bị mình dọa cho sợ hãi, trong lòng có chút xấu hổ, quên đi, không chọc cô nàng nữa.
"Đùa thôi, tôi sẽ không nói với chị ấy đâu."
Khấu Tử Thư lương thiện không biết Mộc Chiêu thật sự đang nói đùa hay nói thật, nhưng cô nàng nhìn màu đỏ vẫn chưa tiêu tan thấy trong mắt Mộc Chiêu, tưởng bị mình dọa, cảm giác áy náy trong lòng càng thêm sâu.
"Tôi xin lỗi...! Lần sau tôi nhất định sẽ chú ý."
"Được rồi, được rồi, không bắt nạt cô nữa." Nhìn thấy bộ dáng chán nản của nữ chính, Mộc Chiêu bắt đầu khiển trách sở thích không tốt của mình, quả nhiên khi bắt nạt một người lương thiện sẽ cảm thấy rất có lỗi.
"Vừa rồi cô đang nhìn gì vậy? Tập trung quá vậy?"
Khấu Tử Thư nhìn về phía cửa sổ vừa rồi khiến cô nàng có cảm giác kỳ lạ: "Mộc tiểu thư, vừa rồi...! Cô nhìn tôi ở đó à?"
Mộc Chiêu nhìn theo hướng ngón tay của cô nàng, đó là phòng ngủ chính.
Vừa rồi nàng đã làm hai "chuyện xấu", đang chột dạ "sám hối" ở bên ngoài, sau đó thấy Khấu Tử Thư đang lét lút ở bên dưới, nàng nhìn Khấu Tử Thư lo lắng đi vòng quanh, bộ dáng lúc thì muốn leo cây, lúc thì muốn trèo tường trông quá buồn cười, thậm chí còn không lập tức tiến đến quấy nhiễu cô nàng.
"Đúng vậy, cô đến tìm tôi sao?" Mộc Chiêu không có tự giác của người nhỏ tuổi hơn chút nào, bay đến chỗ cao hơn Khấu Tử Thư, vỗ vỗ đầu đối phương.
Khấu Tử Thư cũng không so đo với đôi tay đang làm loạn trên đầu mình, vừa rồi cô nàng cảm thấy có người đang nhìn mình từ phía cửa sổ, đó là Mộc Chiêu?
Một người và một hồn ma không biết thời gian của mình và thời gian trong lời người kia có sự chênh lệch, trời xui đất khiến sinh ra hiểu lầm.
"Đêm hôm khuya khoắt cô đến đây không sợ nguy hiểm sao? Với lại, không phải sáng sớm còn phải đi làm hả, cô không buồn ngủ sao?"
Khấu Tử Thư rất thành thật nói: "Bởi vì vụ án của cô tạo ra áp lực quá lớn, trong văn phòng chúng tôi từ trên xuống dưới không ai có thể ngủ ngon, còn mấy sợi tóc của Cục trưởng cũng đã rụng hết rồi."
Shh...
Dù mình là nạn nhân nhưng tại sao lại cảm thấy tội lỗi thế nhỉ? Mộc Chiêu sờ sờ đỉnh đầu, cảm thấy mát lạnh, không biết có phải là do vị Cục trưởng kia oán giận hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!