Học tỷ đang mơ về thời thơ ấu của chị ấy sao? Dễ thương quá, muốn ôm hôn quá! Mộc Chiêu hoàn toàn không nhận ra bộ dáng hiện tại của mình có chút "không tốt".
Đối với một đứa trẻ có lòng cảnh giác rất mạnh, người đứng giữa đường này gần như có thể bị coi là kẻ xấu.
Bé Phó Du Thường trưởng thành hơn so với các bạn cùng lứa một chút, dừng xe đẩy lại, sau đó đứng trước xe đẩy, cảnh giác nhìn Mộc Chiêu.
Mộc Chiêu có chút lúng túng, học tỷ nhỏ này đáng yêu quá đi mất! Không hiểu sao nàng có chút căng thẳng, hơi cúi người chào Phó Du Thường: "Chào em ~"
"Chào chị." Mặc dù chỉ mới 6 7 tuổi nhưng Phó Du Thường lại chững chạc đến lạ thường.
Khuôn mặt trắng nõn khi xụ mặt của học tỷ nhỏ đáng yêu đến mức khiến người ta muốn chảy máu mũi, Mộc Chiêu cố gắng che giấu nụ cười bà dì của mình, quay đầu lau mũi, may mắn là không thực sự chảy máu.
"Em chưa từng gặp chị, chị là ai?" Bé Phó Du Thường rất cảnh giác hỏi.
"À...! Chị là họ hàng của gia đình bà Tôn ở phía đông.
Em biết bà Tôn, bà cụ chân đi khập khiễng không? Chị đến thăm bà ấy." Bà ngoại của Mộc Chiêu từng chẳng may bị gãy chân khi lên núi nhặt củi, từ đó chân đi khập khiễng, đó cũng là một trong những dấu hiệu để nhận biết.
Vừa nhắc đến bà, bé Phó Du Thường lập tức nghĩ tới bà cụ có tính tình kỳ lạ kia, nhưng ngay cả như vậy cũng không thể xua tan được nghi ngờ của cô bé.
"Ồ." Bé Phó Du Thường ồ một tiếng rồi tiếp tục nhìn chằm chằm vào Mộc Chiêu một lúc.
Một lúc sau, thấy con người kỳ quái này vẫn chặn đường, bé Phó Du Thường cau mày, trên mặt như có một tia tức giận.
Mộc Chiêu chỉ cảm thấy...! Thậm chí còn đáng yêu hơn!
Trước khi bé Phó Du Thường dán cho Mộc Chiêu cái nhãn kẻ tình nghi buôn người, Phó Du Thư đã an ủi xong một cô bé, cuối cùng cũng dẫn người tới.
Khi chị gái đến, rõ ràng bé Phó Du Thường đã nhẹ nhàng thở ra.
"Du Thường, mau xin lỗi Ngu Cảnh." Ít nhất ở tuổi này, Phó Du Thư vẫn có uy nghiêm của một người chị.
"Xin lỗi." Bé Phó Du Thường không nói hai lời đã xin lỗi.
"Hừ!" Bé Lam Ngu Cảnh bi bô hừ một tiếng, "Mình tha thứ cho cậu, nhưng cậu phải để mình chơi với em ấy!"
Bé Lam Ngu Cảnh chỉ vào em bé trong xe đẩy, chơi với em bé? Thực ra chỉ coi con bé như đồ chơi thôi phải không?
"Không được!" Bé Phó Du Thường kiên quyết từ chối: "Cậu chỉ biết ức hiếp em ấy."
"U oa a a a..." Bé Lam Ngu Cảnh lập tức khóc tiếp.
Dù lần này Phó Du Thư có nói gì đi chăng nữa, bé Phó Du Thường cũng không đồng ý để bé Lam Ngu Cảnh chơi với đứa bé trong xe đẩy.
Là chị gái, Phó Du Thư bó tay toàn tập, tuổi còn nhỏ mà đã cảm nhận được cảm giác hói đầu là như thế nào.
"Oa!" Lúc này, đứa bé trong xe đẩy tỉnh lại, vươn bàn tay nhỏ bé ra, chắc là bị tiếng khóc của bé Lam Ngu Cảnh làm cho giật mình, sau đó cũng bắt đầu khóc.
"Cậu nh ỏ giọng một chút đi, dọa em ấy sợ rồi!" Bé Phó Du Thường khéo léo bế đứa bé lên dỗ dành, tư thế cực kỳ tiêu chuẩn.
"Chị Du Thư, Phó Du Thường có vợ quên bạn!"
"Phụt..." Mộc Chiêu không cẩn thận cười ra tiếng.
Lam học tỷ còn nhỏ như vậy mà đã biết vợ là cái gì?
...! Không đúng!
Về mặt pháp lý, mình mới là vợ của học tỷ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!