Chương 18: Quỷ Tân Nương

Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí[1], ông bà ta nói quả thật không sai.

[1] Những điều may mắn không dễ dàng đến lần hai nhưng nếu đã dính đen đủi, những điều bất hạnh, tai ương sẽ lần lượt dội xuống.

Mộc Chiêu cay đắng nắm chặt chiếc túi trong tay, bên trong là Phù Nhập Mộng và Hương Dẫn Mộng do Liễu Thất Ngọc đưa cho, Hương Dẫn Mộng là quà tặng thêm, đốt cái này có thể dệt nên giấc mơ đẹp cho người đang ngủ.

Cái tên, cái tên họ Liễu kia a a a a a! Sao cô ấy có thể để một người bình thường đi điều tra Quỷ Vương chứ? Loại chuyện này dùng đầu óc suy nghĩ một chút cũng biết là không thể đi!

Sau khi Mộc Chiêu đồng ý để bức tranh còn lại ở nơi này của của Liễu Thất Ngọc để bán, Liễu Thất Ngọc cho Mộc Chiêu một tin chính xác, nếu Phó Du Thường lần theo manh mối mà cô ấy đưa ra, quả thực có thể tra được thế lực thuộc về Quỷ Vương Sở Diệm.

Nàng có thể biết tại sao học tỷ lần theo manh mối tìm ra thế lực có liên quan đến nam chính rồi, hóa ra là Liễu Thất Ngọc tiết lộ tin tức!

Cứ như vậy, rất nhiều chuyện vô pháp lý giải trước kia hiện tại lập tức biết rồi, Mộc Chiêu không rảnh lo Liễu Thất Ngọc có thể tìm ra danh tính của mình hay không, lập tức lao thẳng về nhà.

Gió thổi đau nhức mắt, nước mắt bất giác nhỏ xuống, Mộc Chiêu hít mũi một cái rồi tiếp tục lên đường, vội vàng trở về là vì muốn dệt cho học tỷ một giấc mơ, xem liệu có thể ngăn cản cô tiếp tục con đường không thể quay lại hay không.

"Xoạch!" Mộc Chiêu vừa đi đường vừa ngẩn người, nghĩ dù sao cũng không có gì có thể ngăn cản được nàng, kết giới trước đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, có ngẩn người cũng không bị gì, kết quả có gì đó đột nhiên trực tiếp dán vào mặt mình kèm theo một cơn gió mạnh.

"! " Mộc Chiêu chửi rủa trong lòng, xé ra thứ dính trên mặt, hóa ra là một tờ tiền giấy hình tròn.

Nàng ngơ ngác tại chỗ trong một giây, sau đó đầu óc phản ứng nhanh chóng tìm một nơi để ẩn náu.

Sau đó, "tuyết lớn" xuất hiện trên bầu trời.

Đèn hai bên đường nhấp nháy rồi tắt, cuối cùng "tạch" tắt phụt.

Những tờ tiền trắng bay lả tả trong gió, mặt trăng và bóng tối nhanh chóng thay thế ánh sáng còn sót lại, đêm nay đến rất nhanh, Mộc Chiêu chưa kịp phản ứng thì đã đến lúc ma quái có thể tùy ý đi lại rồi.

Tiếng kèn và trống đồng dường như đến từ xa, giai điệu vui tươi lại phối với tiền giấy nhảy múa trên bầu trời, nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.

Tiếng nhạc dần dần đến gần nơi ẩn náu của Mộc Chiêu, nàng trốn sau những thùng hàng chất đống cạnh cửa hàng, không có tiếng bước chân nhưng quả thực những thứ đó đang đến gần.

Mộc Chiêu lại thu mình vào, trốn trong hộp đựng đồ bừa bộn, dần dần, tiếng kèn chói tai giữa đêm hôm khuya khoắt dường như đang thổi bên tai nàng, có bịt tai lại cũng vô ích, âm thanh như đổ vào đầu nàng.

"Két! " Đột nhiên vang lên một tiếng đinh tai nhức óc, tất cả âm thanh đều ngừng lại.

Âm thanh nhảy hip

-hop trong đầu nàng cuối cùng cũng dừng lại! Mộc Chiêu thở phào nhẹ nhõm theo bản năng, nhưng mới vừa thở ra nửa chừng, Mộc Chiêu đã biết có chuyện không ổn!

Nàng lập tức che miệng lại, lần này thật sự không dám cử động.

Thời gian trôi qua rất lâu, bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì, Mộc Chiêu tự an ủi mình, có lẽ những thứ kia đã đi rồi, nếu như phát hiện ra mình thì đã kéo mình ra ngoài từ lâu rồi, không thể nào ở đây chơi trò "Một, hai, ba người gỗ" với mình được.

Nghĩ đến đây, Mộc Chiêu lặng lẽ vươn đầu ra, nhìn ra ngoài như một tên trộm, cứ như vậy, nàng gặp phải một cái đầu cũng có động tác giống hệt mình.

Đó là một khuôn mặt nhợt nhạt nhưng được trang điểm đậm, trông như một người chết, miệng cười ngoác đến mang tai, lố lăng đến kinh khủng, khoảng cách giữa nó và khuôn mặt Mộc Chiêu chỉ khoảng 30cm.

"Ngươi cũng tới đây đón dâu sao?" Đối phương đột nhiên mở miệng, một chuỗi tiếng cười chói tai.

Mộc Chiêu chỉ muốn trợn mắt, ngất đi, từ chối đối mặt với thế giới này.

Con quỷ đội bông hoa đỏ trên đầu cùng nụ cười khoa trương kéo Mộc Chiêu ra ngoài, vừa rồi Mộc Chiêu vẫn đang chìm đắm trong cơn kinh hãi, đối phương không tốn chút sức lực đã kéo được nàng ra ngoài.

Mộc Chiêu bị hai con quỷ một trái một phải kéo ra ngoài, lúc này nàng mới nhìn ra thứ vừa rồi đánh chiêng trống bên ngoài là cái gì.

Đó là đội ngũ đón dâu mang hơi hướng lịch sử, chiếc kiệu màu trắng được tám con quỷ nhấc lên, còn một nhóm quỷ khác mang theo nhạc cụ đứng trước kiệu, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Mộc Chiêu, khóe miệng nhếch lên cười toe toét.

Mộc Chiêu không khỏi rùng mình, nắm chặt đồ vật trong tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!