Chương 17: Tin Xấu

Khấu Tử Thư hy vọng mình không làm hỏng chuyện, lau mồ hôi lạnh trên trán, tuy đã cố gắng hết sức nhưng mỗi lần đối diện với Phó Du Thường, cô nàng đều cảm thấy vừa nói câu đầu tiên, bản thân đã làm hỏng mọi chuyện.

Đó là áp lực mà cô nàng chưa bao giờ cảm nhận được khi ở trước mặt Phó Du Thư, hoặc là do Phó Du Thư chưa bao giờ thực sự gây áp lực cho mình.

Để có thể nói chuyện với Phó Du Thườnpg, Khấu Tử Thư đương nhiên phải giả vờ lợi dụng tiến triển của vụ án để đến gần cô, khi nói chuyện công việc thì còn bình thường nhưng khi bắt đầu đi chệch chủ đề, Khấu Tử Thư là ví dụ hoàn hảo của việc không có gì để nói mà còn cố gắng trò chuyện.

Dù vậy, đây cũng đã là đỉnh cao kỹ thuật diễn trong đời cô nàng, Mộc Chiêu đã cân nhắc rất nhiều nhưng nàng không ngờ mạch não chính trực của nữ chính lại có thể sống sót qua vài hiệp của học tỷ.

Phó Du Thường lặng lẽ nhìn đối phương hầu như không dám nhìn vào mắt mình, cô tưởng đối phương là do chị gái phái đến để tẩy não mình nhưng sau khi đối phương vô thức nhắc đến Chiêu Chiêu vài lần, Phó Du Thường đã cảm nhận được điều đó hơi lạ.

Đúng vậy, chị gái sẽ không để một cảnh sát nhỏ mà mình không quen biết đi khuyên nhủ mình.

"Khấu tiểu thư rất thân với Chiêu Chiêu?"

Ánh mắt Phó Du Thường trở nên hơi lạnh, sau lưng Khấu Tử Thư nổi da gà.

"Không thân, tất nhiên là không thân, tôi chưa từng gặp Mộc tiểu thư..." Từ nhỏ Khấu Tử Thư đã không nói dối, cô nàng cắn lấy đầu lưỡi mình.

"Nhưng tôi nghe trưởng phòng Phó thường xuyên nhắc tới Mộc tiểu thư, tôi nghĩ, cô ấy, cô ấy nhất định muốn người quan trọng nhất của mình sống khỏe mạnh chứ không bị hận thù làm cho mù quáng." Khấu Tử Thư nếm được vị máu trong miệng, rách da lưỡi rồi!

Phó Du Thường lại cười lạnh một tiếng, không nhìn cô nàng: "Nhưng Khấu tiểu thư, làm sao cô biết Chiêu Chiêu không muốn đưa kẻ giết em ấy xuống địa ngục?"

Tim Khấu Tử Thư đập thình thịch, trong giọng nói của Phó Du Thường có chút cố chấp khiến người ta run sợ, loại người như vậy là khó buông tay nhất, nếu không cẩn thận có thể sẽ lạc lối.

Cô nàng chợt hiểu tại sao Mộc Chiêu lo lắng rồi.

"Phó tiểu thư cảm thấy phu nhân của cô là người như vậy sao?" Khấu Tử Thư vắt óc hỏi, xem như đây là lời nói có trình độ nhất hôm nau.

Khấu Tử Thư tin tưởng Mộc Chiêu chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy, cô nàng, một người mới gặp Mộc Chiêu mấy lần còn có thể cảm nhận được, chẳng lẽ Phó Du Thường là vợ nàng lại không rõ.

Nếu để Phó Du Thường đặt tay lên ngực tự hỏi, chắc chắn cô sẽ biết Chiêu Chiêu sẽ lựa chọn như thế nào.

Suy cho cùng thì đó là do cô không cam tâm.

"Trừ phi em ấy đích thân đến nói với tôi." Ngữ khí Phó Du Thường đột nhiên chậm lại, "Em ấy đích thân nói với tôi, em ấy nói thế nào thì tôi sẽ làm theo thế ấy."

Trái tim nhỏ bé của Khấu Tử Thư suýt chút nữa đã bị bệnh tim, cô nàng cẩn thận liếc nhìn khuôn mặt Phó Du Thường, vẻ mặt cô đơn khiến người ta cảm thấy đau lòng, cho nên...! Có lẽ Phó Du Thường vẫn chưa biết?

"Làm, làm sao cô ấy tự nói được...! Nhưng tôi nghĩ nếu Mộc tiểu thư ở đây, cô ấy nhất định sẽ cố gắng ngăn cản cô báo thù cho cô ấy rồi gặp nguy hiểm, cho nên Phó tiểu thư..."

Cô nàng còn chưa nói xong, Phó Du Thường đột nhiên dừng lại, Khấu Tử Thư cũng dừng lại theo, nghi hoặc nhìn cô.

"Cô nói đúng."

Khấu Tử Thư nghe thấy giọng điệu của Phó Du Thường hơi cao lên, tựa hồ bỗng nhiên nghĩ thông suốt chuyện gì đó, dường như mây mù bao quanh cô cũng tản đi một chút.

"Cảm ơn, Khấu tiểu thư."

"Không, không có gì." Khấu Tử Thư không biết mình đã giúp được gì nên có chút bối rối.

Mộc Chiêu vẫn chưa biết người mà mình tìm để giúp đỡ bản thân đã đào một cái hố lớn như thế nào, về sau nàng sẽ rơi vào kinh hãi tuần hoàn như thế nào, còn bây giờ, nàng đang bị Liễu Thất Ngọc lừa gạt bằng một gói vào giấc mơ để đổi lấy bức tranh phong ấn đứa bé ma.

Liễu Thất Ngọc đưa cho Mộc Chiêu một lá bùa, nói với nàng chỉ cần dùng linh lực nhóm lửa là nàng có thể đi vào giấc mơ của người mà nàng muốn.

Thư mà Mộc Chiêu đổ ra từ phong bì không phải là bức thư nàng đã viết mà là thư hồi âm do Phó Du Thường viết, sau khi đọc xong, Mộc Chiêu trực tiếp biến thành tôm luộc, Liễu Thất Ngọc nhân lúc Mộc Chiêu còn đang bối rối, không thể phân biệt đông tây nam bắc, làm cho nàng đồng ý giao dịch.

Sau đó Mộc Chiêu tỉnh lại, cầm lá bùa mà cảm thấy thịt đau, dù sao thì bức tranh đó có thể bán được mấy trăm ngàn tệ, lá bùa này đáng giá đến thế sao? Luôn cảm thấy mình bị lừa, quên đi, dù sao thì người ta cũng từng cứu mình một lần, thứ này cũng thực sự hữu dụng, nàng sẽ không so đo nữa.

Có lẽ vì lương tâm cắn rứt nên Liễu Thất Ngọc cũng gửi cho Mộc Chiêu một thông tin mà nàng quan tâm —— Thông tin về Quỷ Tướng Quân kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!