Chương 16: Thơ Tình

Rắc rối này là do bà chủ của họ gây ra, cứ để Liễu Thất Ngọc tự mình giải quyết đi, sau khi ba người nhìn nhau vài cái, ngầm đồng ý với suy nghĩ này.

Đợi đến lúc bà chủ khoan thai đến muộn, mặt trời đã bắt đầu lặn về phía tây, Lý Minh Hi đang nằm buồn ngủ trên quầy bar, nghe thấy động tĩnh, cô nàng nhướng mi liếc nhìn đối phương, sau đó duỗi người đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Trong khoảnh khắc cô nàng đứng dậy, chân cô nàng chỉ cách mặt Liễu Thất Ngọc vài ngón tay!

Giây đầu tiên bà chủ bước vào, Lý Minh Hi đã cho đối phương một cú đá của tang thi.

"Tên súc sinh này a, khốn kiếp! Vợ của cô chỉ là một nhân loại bình thường.

Giày vò người ta đến bây giờ, lương tâm của cô không đau sao?" Khi sáng gọi điện, người phụ nữ khốn kiếp này đã đang chơi đùa, bây giờ là mấy giờ rồi?! Một nhân loại bình thường thật sự có thể chịu đựng được con ả này như thế sao?

"Tiểu nha đầu đang nghĩ gì vậy?" Liễu Thất Ngọc nhẹ nhàng giơ tay lên nắm lấy mắt cá chân của đối phương, sau đó ném cô nàng trở lại quầy bar.

"Cái gì mà tiểu nha đầu! Tôi lớn gấp đôi tuổi cô đó, tiểu quỷ thối!" Lý Minh Hi xắn tay áo lộ ra răng nanh, nhưng cô nàng chỉ dám giả vờ giả vịt, dù sao cô nàng thật sự đánh không lại đối phương.

"Bạn gái của tôi tương đối dính người, tôi chỉ đi theo làm việc với em ấy cả buổi sáng, suy nghĩ của cô có thể đừng không trong sáng như vậy được không?" Có vẻ Liễu Thất Ngọc đang có tâm trạng tốt, "Được rồi, khách quý tiểu phú bà của chúng ta đâu rồi?"

"Tôi tưởng cô quên hết rồi.

Đang ở phòng VIP đó, thật vất vả mới dỗ được cô ấy ở lại.

Cô tìm được bà cố tổ này ở đâu vậy? Đừng dẫn sói vào nhà, chính mình chơi quá trớn."

"Dẫn sói vào nhà?" Liễu Thất Ngọc nhướng mày, "Quả nhiên cô ấy bất phàm sao?"

"Cô biết cô ấy có vấn đề còn không thông báo cho chúng tôi biết?" Lúc đầu Lý Minh Hi muốn nhảy dựng lên nhưng nghĩ đến người "khó lường" trong phòng VIP, cô nàng đành phải hạ giọng: "Cô muốn hố chết chúng tôi a!"

"Không, không, đừng kích động.

Lúc đầu tôi chỉ đoán thôi, nhưng nhà cô ấy quả thực rất giàu có.

Cầu phú quý trong nguy hiểm, không phải sao? Tôi định kiếm một khoản từ cô ấy để mua quà kỷ niệm 1 năm cho bạn gái của tôi ~"

Biết ngay mà!

"Vậy giao cho cô ấy cho cô đó, chúng tôi sẽ không đi vào vũng bùn này."

Bộ dáng Lý Minh Hi hoàn toàn không muốn tham gia khiến Liễu Thất Ngọc nghiêm mặt, xem ra bạn nhỏ kia thật sự không đơn giản.

Sau khi biết được sự việc từ Lý Minh Hi, sau đó lại xác nhận sự nguy hiểm của năng lực của đối phương từ Chuột yêu, cô ấy gõ cửa phòng VIP.

"Nhất định là thư tình! Tôi cá 10 tệ!" Bên trong vô cùng ồn ào náo nhiệt.

"Hahaha, A Du ngượng ngùng! Chúng tôi đều hiểu mà, đi thôi, để A Du xem một mình!" Một nhóm phi nhân loại cười lớn đứng dậy giả vờ rời đi, sau đó nhìn thấy bà chủ cười như không cười.

"Liễu tỷ!"

"Mọi người ra ngoài chơi đi, tôi có chuyện muốn nói với Phó tiểu thư này."

"Được, được..." Bà chủ đến, bọn họ cũng không dám tiếp tục lộn xộn, đều ngoan ngoãn đi ra ngoài.

"Xin chào." Mộc Chiêu đã chuẩn bị sẵn bản thảo, chính là để chào đón Quỷ Đỏ thoạt nhìn không dễ lừa này, nhưng ai ngờ ở giữa lại có tình tiết như vậy?

Chiếc phong bì màu hồng bất ngờ xuất hiện trên tay nàng, còn chưa kịp giấu đi đã bị Liễu Thất Ngọc phát hiện.

"Thư tình?" Liễu Thất Ngọc vừa mới nghe ở ngoài, che miệng cười trêu ghẹo.

"Cái này, cái này đột nhiên xuất hiện trong tay tôi! Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì!" Mộc Chiêu không giấu được sự lắp bắp, bởi vì nàng nhận ra dòng chữ viết trên phong bì chính là chữ viết của học tỷ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!