Chương 15: Vẽ Xong

Có thể nói tiếng khóc của Chuột yêu là quỷ nghe xong còn thấy đáng thương, Mộc Chiêu tỏ ra thông cảm, hỏi: "Yêu quái không ăn gì đó sẽ bị chết đói sao?"

Chuột yêu lắc đầu: "Không chết nhưng sẽ rất đói, sức lực cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Tộc chúng tôi có yêu cầu rất cao đối với thức ăn, nếu không cẩn thận sẽ bị tiêu chảy, chỗ lấy thức ăn của chúng tôi rất đắt, gần đây cũng đã tăng giá, tôi sắp hết đồ ăn rồi hu hu hu..."

Hóa ra muốn làm yêu quái cũng không dễ dàng, Mộc Chiêu tặc lưỡi.

"Thảm vậy sao? Các cô không có doanh thu sao?"

"Hu hu hu...! Việc kinh doanh đã bị nhân loại xảo quyệt cướp hết rời.

Khi phục hồi tinh thần lại thì kho thóc đã chạm đáy rồi..."

"Tôi..." Mộc Chiêu vừa muốn nói gì đó lại bị Chuột yêu cắt ngang.

"U oa oa!!! Ngài cũng không nỡ nhìn một chú chuột tội nghiệp bị bỏ đói chỉ còn da bọc xương mà, đúng không?" Chuột yêu bỗng nhiên biến lại nguyên hình, cô nàng rất biết lợi dụng ưu thế về ngoại hình của mình, một con hamster nhỏ vừa khóc vừa gào lại vừa làm nũng trong tay, chí ít Mộc Chiêu có chút không đỡ được thế công này.

"Tôi có thể suy nghĩ một chút." Mộc Chiêu cố gắng kiềm chế xúc động muốn xoa bóp hamster, không nói hết câu.

"Ngài có thể đợi thêm một lát nữa, đến tối, các đại quỷ đại yêu chỗ chúng tôi sẽ quay trở lại, lúc đó ngài sẽ có thể nhìn thấy thực lực chân chính của hội quán chúng tôi, tuyệt đối sẽ không làm ngài thất vọng." Hồ yêu đứng ở bên cạnh Mộc Chiêu, bỗng nhiên một cái đuôi xù xù được đặt vào lòng nàng.

Đuôi hồ ly!

Bộ dáng Mộc Chiêu nhất thời mềm lòng vì nguyên hình của hamster vừa rồi bị Hồ yêu bắt được, vì muốn giữ lại Mộc Chiêu, cô nàng cố ý duỗi đuôi ra trước mặt nàng.

Khụ khụ khụ, phải cẩn thận! Không thể chạm vào đuôi của phụ nữ khác! Nàng đã có vợ!

Tuy nhiên, mặc dù Mộc Chiêu không lập tức đồng ý hợp tác nhưng cũng đồng ý ở lại đợi đến tối để xem thời kỳ "hoàng kim" của hội quán.

Trong khoảng thời gian buồn chán này, Mộc Chiêu mượn họ một căn phòng trống và một bộ dụng cụ vẽ tranh để vẽ một "quà tặng" nhỏ cho Khấu Tử Thư, thỉnh thoảng có những phi nhân loại tò mò đến nhìn trộm nàng, Mộc Chiêu sẽ tận dụng cơ hội để trò chuyện với họ.

Mộc Chiêu vốn là người lắm lời, chỉ trong thời gian ngắn, một số phi nhân loại có đầu óc đơn giản đã buông lỏng cảnh giác và tiết lộ tình hình thực sự của hội quán này.

Chủ hội quán này là Liễu Thất Ngọc, một nhân vật tương đối lợi hại trong hàng Quỷ Đỏ, rất lâu trước kia cô ấy đã mở một quán trà, sau này trở thành hội quán này, cô ấy sẽ thu nhận những ma nữ yếu ớt vừa mới sinh ra, không có khả năng tự bảo vệ mình, để họ làm những công việc lặt vặt và có chỗ nương thân.

Về phần các đại quỷ đại yêu lợi hại kia, bọn họ có quan hệ hợp tác với bà chủ, hầu như không làm việc trong hội quán, bà chủ chỉ dùng tên tuổi của họ để tăng thêm chút uy hiếp cho hội quán của mình.

Nếu không, bọn họ sẽ không thể bình yên vô sự trong cuộc thanh trừng tiêu diệt ma quỷ do một nhân loại mất trí phát động từ nhiều thập kỷ trước.

Nhưng các vị đại lão đó không có thu nhập, hội quán còn phải nuôi bọn họ, trước đây thì không sao nhưng bây giờ vì tổ chức kia của nhân loại quá giỏi việc đoạt mối làm ăn, các đại lão thì tiêu tiền như nước, chỉ qua mấy năm mà họ đã nghèo thành thế này.

Nhưng nói đến thực lực, với tư cách là một trong số ít tổ chức phi nhân loại có thể tồn tại đến bây giờ, Mộc Chiêu có thể hoàn toàn yên tâm về mặt này.

"Tôi đương nhiên không lo lắng, chị gái Quỷ Đỏ kia rất mạnh, tôi tin tưởng hội quán các cô có thể nói được làm được, nhưng..."

"Nhưng cái gì?"

"Nhưng tôi chỉ là một con ma nhỏ yếu đáng thương vừa mới chết, các cô lại mạnh như vậy, tôi sợ người tài giỏi lập công trạng sẽ bị khép tội..." Mộc Chiêu nhỏ yếu, đáng thương và bất lực nhưng lại có một bức tranh có thể quét sạch gần hết những thành viên tại hội quán này, nàng "vô tình" bộc lộ sự "lo lắng", hồi đại học thỉnh thoảng nàng đi học cùng bạn cùng phòng ở khoa diễn xuất và bây giờ điều đó không hề vô ích.

Đối với những yêu quái hay ma quỷ khác, Mộc Chiêu quả thực còn rất trẻ, nhìn thấy bộ dáng hoảng sợ của nàng, họ nhớ lại cảm giác được bà chủ nhặt về khi đó, vô thức kích phát hào quang làm mẹ.

"Đừng sợ, tuy bà chủ không đáng tin cậy nhưng nhiều năm như vậy vẫn không bị ai đập phá chứng tỏ cô ấy làm ăn nghiêm túc, gần đây cũng bị điều tra nghiêm khắc, nhân loại bên kia đã muốn bắt chúng tôi để đổi công đức từ lâu, một khi bị phát hiện làm việc không nghiêm túc, chúng tôi sẽ không thể sống nữa, cho nên cô cứ yên tâm đi."

"Đúng vậy, chúng tôi cũng là ma có lương tâm, nếu như bà chủ thật sự dám làm chuyện như vậy, chúng tôi nhất định sẽ lặng lẽ nói với cô, để cô chạy trước!

"Đúng thế, cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không để bà chủ lừa cô.

Bà chủ nhất định sẽ yêu cầu 40% phí môi giới, đến lúc đó chúng tôi sẽ mặc cả giúp cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!