Chương 14: Giám Định

"Khụ khụ..." Để che giấu sự bối rối của mình, Mộc Chiêu bắt chước bộ dáng của Phó Du Thường trong các cuộc họp ở công ty, cố gắng hết sức thu liễm ý cười trời sinh trên mặt mình, mặt mày trầm xuống, nói với ma đói: "Cô có biết vừa rồi nguy hiểm đến mức nào không? Cô có biết nếu như tôi không khống chế được, cô sẽ chết lần thứ hai ngay hay không?!"

Ma đói nhát gan lập tức bị dọa, rưng rưng nước mắt trông rất đáng thương.

"Cô gái" từ trong quầy bar chui ra cười nói: "Đứa nhỏ này rất nhát gan, ngài đừng trêu con bé, mấy ngày rồi con bé không được ăn hương hỏa, nếu không không cẩn thận sẽ thật sự bị đến dọa hồn phi phách tán..."

Giọng cô nàng đột ngột dừng lại, đôi tay đang bóp vai Mộc Chiêu cũng dừng lại.

Mặc dù cô gái chưa mở bức tranh trên tay ra nhưng vẫn cảm nhận được sức mạnh bị phong ấn bên trong, gương mặt cương thi lập tức trầm xuống.

Trực giác mách bảo cô nàng rằng thứ này được thiết kế đặc biệt để kiềm chế tà khí của họ, có lẽ đối phương thật sự không nói đùa.

Không giống như Mộc Chiêu, cô nàng có thể mơ hồ nghe thấy tiếng kêu r3n của quỷ hồn đang giãy giụa trong bức tranh đó, quỷ hồn này có lẽ đang ở cấp độ Hắc Ảnh, mà một hơi thở khác trong bức tranh còn mạnh hơn một chút.

Lúc đầu còn tưởng là một tiểu ma nữ nhà giàu mới sinh, dễ lừa nhưng bây giờ xem ra, có lẽ không phải là một nhân vật đơn giản, rốt cuộc cô ả Liễu Thất Ngọc chết tiệt kia đi đâu rồi! Tên này là do cô chọc, tự đến lo liệu đi!

"Tôi vốn là muốn hỏi cô một ít tin tức, xem có thể giao dịch hay không, nhưng bây giờ xem ra các cô...! Rất nghèo?" Mộc Chiêu mở to đôi mắt to ngây thơ vô tội, vô thức chọc vào chỗ đau của người ta.

"Nghèo...! Là có chút nghèo thật nhưng mà có nguyên nhân! Bà chủ chúng tôi tiêu xài vung tay quá trán! Nhưng khẳng định thực lực của hội quán chúng tôi là mạnh nhất trong nước, chọn chúng tôi tuyệt đối sẽ không lỗ!" Con ma ló đầu ra khỏi trần nhà, sợ Mộc Chiêu chán ghét muốn rời đi nên hoảng sợ lập tức giải thích.

Ồ! Hóa ra còn có những lựa chọn khác, Mộc Chiêu nhạy bén nắm bắt được một chút thông tin.

"Giá cả hội quán chúng tôi cũng rất phải chăng.

Không giống như đám người bên kia, hai ngày trước, một ngọn đèn trường minh thôi mà bán với giá mấy chục triệu gần 100 triệu tệ! Can đảm thật chứ! Chẳng phải chỉ là bảo vật của Phật sống, có thể áp chế được Quỷ Vương thôi sao? Có gì đặc biệt hơn người..."

Lời nói chua chát và không có sức sống khiến người ta muốn cười thành tiếng, nhưng đèn trường minh...! Sao nàng lại có cảm thấy quen quen nhỉ?

Để giữ chân một khách hàng VIP vất vả lắm mới xuất hiện, mấy phi nhân loại đã dùng tất cả thủ đoạn để thổi phồng hội quán của họ, chỉ thiếu sánh vai với ông trời và mặt trời.

Cương thi ngàn tuổi thoạt nhìn chỉ có 14 15 tuổi lặng lẽ rút lui, điên cuồng gọi cho bà chủ thực sự của hội quán, gọi đến mấy lần bên kia mới bắt máy, thậm chí còn chưa kịp giải thích tình hình cho đối phương, một giọng nói rất cáu kỉnh từ phía bên kia truyền đến.

"Các cô tiếp đãi đi!" Một giây sau, điện thoại cúp máy, vừa gọi lại đã bị tắt máy.

Sắc mặt cương thi ngàn năm xanh trắng, mắt không hoạt động tốt nhưng thính giác lại rất nhạy bén, động tĩnh mơ hồ bên kia điện thoại không giấu được cô nàng.

Cương thi ngàn năm giả bộ nai tơ ngước nhìn mặt trời bên ngoài rồi chửi thề một tiếng.

Thứ chó má tuyên dâm ban ngày! Yêu đương với phú bà liền mặc kệ sự sống chết của bọn này!

Chờ mà xem! Chờ khi nhân loại đó phát hiện ra thân phận của cô, xem cô có còn yêu đương được nữa không!

Kể từ khi có mấy nhân loại gian xảo lập văn phòng, công việc kinh doanh của họ gần như bị cướp hết, trước đây họ chi tiêu quá lãng phí, không tiết biết kiệm một xu, bây giờ thật nghèo khổ.

Những con ma nhỏ tội nghiệp đó phải mất gần ba ngày mới ăn được một bữa hương hỏa, thân ảnh đã có chút mờ đi mấy phần.

Còn nữ nhân Liễu Thất Ngọc đó lại yêu đương với một phú bà, ban đầu còn biết gửi chút tiền trợ cấp về, ai ngờ sau đó thật sự động lòng với ta, một đồng cũng không chịu lấy, còn đem tiền mình kiếm được trả lại, giống như nhà dột mà còn gặp mưa vậy!

Cô nàng đường đường là một cương thi ngàn năm, trước đây từng xưng bá một phương nhưng bây giờ lại phải cúi đầu vì một đấu gạo, ngẫm lại thật đúng là khiến người nghe thương tâm rơi lệ! Hu hu hu...! Muốn quay lại thời kỳ chiến loạn đó quá.

Sau khi lau một ít nước mắt không tồn tại, cương thi còn phải đi dỗ dành bà cố tổ có thể sẽ là người có thể quyết định điều kiện sống của họ trong tháng tới.

"Giá trị của hai tấm pháp khí này? Ngài hỏi đúng người rồi.

Ở đây chúng tôi có chuyên gia giám định bảo vật.

Vì đây là lần đầu tiên ngài đến đây, lần đầu tiên...! Chúng tôi sẽ giám định miễn phí cho ngài, thế nào?" Thốt hai chữ "miễn phí" ra, trái tim Hồ yêu như rỉ máu.

Nhưng muốn lấy thì phải cho trước, nếu không cho phú bà nếm chút ngon ngọt trước thì làm sao người ta có thể chọn mình?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!