Hamster bị ném đi xoay tròn mấy vòng trên không trung sau đó vững vàng đáp xuống đất, may mà mặc dù thực lực cô nàng không cao nhưng cô nàng có rất nhiều kỹ xảo để bảo toàn tính mạng, trải nghiệm bay ra như vậy đã không phải là lần đầu tiên... Ngẫm lại thật sự là chua xót trong lòng!
Đặc biệt là khi còn nhỏ, có một đoạn thời gian cô nàng bị tách khỏi tộc nhân của mình, không biết làm sao lại chạy lung tung đến một đất nước của nhân loại ở phía nam, sau đó lại xui xẻo gặp phải đất nước đó bị trời phạt, sơn băng địa liệt, bầu trời sụp đổ, hung thú hoành hành, một con chuột nhỏ thậm chí không thể hóa hình như cô nàng không thể không bọc một thân bùn cho bản thân, sau đó trà trộn vào một đám chuột bình thường trốn vào một cái miếu thần.
Nói đến cũng rất thần kỳ, cho dù thế giới bên ngoài có đáng sợ đến đâu thì bên trong miếu thần vẫn rất yên bình, giống như là hai thế giới, miếu thần cũng có rất nhiều bá tánh nhân loại đến để tránh tai họa, trong miệng bọn họ, Chuột yêu thường xuyên nghe được một cái xưng hô —— Đại Vu Chúc.
Nói là Đại Vu Chúc đã cứu bọn họ, nơi che chở này chính là nàng ấy xây dựng.
Vì thế Chuột yêu đã hỏi thăm những con chuột khác Đại Vu Chúc là ai, để ngày sau có thể báo đáp ơn cứu mạng của nàng ấy.
Nhưng những con chuột khác lại nói vị Đại Vu Chúc kia đã chết.
Miếu thần rất nguy nga, trên vách tường khắc họa các loại quái thú hung dữ năm đó Dao Thần đã thuần hóa, sống động như thật, như là giây tiếp theo chúng có thể bước ra từ bức tường.
Sau đó, Chuột yêu đã tận mắt nhìn thấy những con quái vật đáng sợ đó thật sự đi ra từ bức tường!
Chuột yêu sợ hãi đến mức suýt ngất xỉu tại chỗ, may mà có mấy con chuột già khác từng trải nghiệm đã giữ cô nàng lại, nói đây chính là sức mạnh của vị Đại Vu Chúc kia.
Những dị thú kia từ trên tường đi xuống xông ra ngoài, xé nát tất cả những hung thú đang lang thang gần đó, làm cho tà ám đang ngo ngoe rục rịch ở phía xa kinh sợ.
Chuột yêu vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng đó đã mang tới bao nhiêu ảnh hưởng tâm lý cho bản thân khi còn nhỏ, cô nàng vô cùng hoài nghi năng lực tạo ra những thứ vô căn cứ này thật sự là nhân loại tạo ra sao? Có thể bảo vệ một cõi thanh tịnh giữa trời phạt thật sự không phải là thần tiên sao? Nghe nói miếu thần nào cũng có đãi ngộ như vậy, quan trọng chính là người đó đã chết! Chết rồi mà cũng có thể làm đến nước này, không dám tưởng tượng khi nàng ấy còn sống mạnh mẽ đến mức nào.
Mấy ngàn năm sau, Chuột yêu chưa từng thấy ai có năng lực như vậy, cô nàng vỗ vỗ đầu mình, xem ra cuộc sống của cô nàng ở chỗ Liễu Thất Ngọc quá an nhàn, đầu óc cũng đã rỉ sét, sao không nghĩ tới liên lạc với phía trên?
Nếu như có cơ hội, phải tìm cách báo đáp ơn cứu mạng năm đó…
Bóng dáng của hamster biến mất trong màn đêm rộng lớn, mà trong nhà cũ vang lên giọng nói của Mộc Chiêu không ngừng an ủi Ô Hạm Tầm.
"Năm nay còn tốt, bao lì xì ít như vậy thôi, tôi nhớ hình như con Hồ yêu kia có không ít tộc nhân, may mà bọn họ không mang cả gia đình đến nhận lì xì của cô, nếu không thì vừa bước qua tuổi mới cô sẽ mắc nợ nữa đó ~"
Những lời này chẳng hề an ủi cô ấy được chút nào, Ô Hạm Tầm đau lòng đến mức sắp chảy nước mắt, trong lòng thầm quyết định sau này cô ấy sẽ "mất tích" sau khi nhận được lì xì năm mới!
Sáng sớm ngày hôm sau, không có tiếng cãi cọ ầm ĩ, sau khi thức dậy cụ ông cũng cảm thấy hơi không quen.
Vì để ứng phó với sự "rầm rộ" vào mùng một Tết, đêm qua ông đã tốn rất nhiều thời gian để chuẩn bị bao lì xì, không có bất ngờ gì xảy ra thì từ sáng sớm đã có người gõ cửa nhà bọn họ.
Nhưng không biết năm nay đã xảy ra chuyện gì, sáng sớm như vậy lại không có người nào.
Cho đến khi các cháu chúc Tết, người một nhà ăn sáng, vẫn chưa có ai ra tới cửa.
Trong lúc này, ông nhận được mấy cuộc gọi chúc mừng năm mới, trong họ hàng cũng có một số người tương đối hiểu chuyện, biết năm mới Phó gia sẽ có phiền phức tới cửa cho nên không đến làm phiền, chỉ chúc Tết qua điện thoại, sau đó cụ ông sẽ nhờ người mang bao lì xì đến mấy nhà kia.
Ngược lại, mấy nhà thường xuyên gây chuyện không những không đến, thậm chí điện thoại cũng không gọi.
Mặt trời mọc từ hướng Tây?
Cụ ông đi dạo trong sân một lúc, tấm tắc bảo lạ.
Không đến cũng tốt, bớt bị những người đó làm ầm ĩ dọa trẻ con trong nhà.
Tâm tình cụ ông có vẻ tốt, vui vẻ đi dạo về nhà, nhờ người làm thêm mấy món cho bữa trưa, cuối cùng cũng không có ai đến làm phiền, buổi trưa ông có thể ăn thêm hai bát cơm.
Tết nhất, không có những người kia đến gây rắc rối thật làm cho lòng người thoải mái, cũng ít nhiều có Phó Du Thường nhắc nhở khi hạ lời nguyền, tốt nhất là làm cho bọn họ ngay cả gọi điện cũng không gọi được.
Cho nên khi Mộc Chiêu hạ lời nguyền còn tặng kèm cho bọn họ một loạt gói phục vụ, bọn họ có thể gọi những cuộc gọi khác, nhưng nếu mục đích của bọn họ là quấy rầy ông nội, vậy Mộc Chiêu có thể đảm bảo bọn họ sẽ không thể gọi một cuộc gọi nào.
Cho nên mùng một năm nay hiếm khi được thanh tịnh.
Khi Phó Du Thư trở về, cơm chiều còn chưa ăn, trời đã gần tối nhưng khi bước vào nhà cũ, cô ấy lại thấy nó yên tĩnh đến lạ thường, nếu không phải cụ ông đang uống trà ở phòng khách, có lẽ cô ấy sẽ lui ra ngoài để xem mình có vào nhầm nhà hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!