Bữa cơm tất niên đêm 30 là ngày hiếm hoi gia đình được quây quần bên nhau, bình thường ba đứa cháu sẽ ở với cụ ông ít nhất đến tối, nhưng hôm nay Phó Du Thư lại nhờ dì giúp việc gói một phần, ăn được một nửa đã chạy đi, nói rằng mẹ của một cấp dưới vào bệnh viện, cô nàng chạy tới chạy lui trong bệnh viện mà chưa ăn gì, cô ấy đưa cơm cho người ta.
Làm cô ấy tự mình đi một chuyến, ngoại trừ Khấu Tử Thư thì không ai khác.
Cụ ông hỏi: "Có nghiêm trọng không?"
"Bị ngã từ cầu thang xuống, hình như có ai đó tạt nước lên cầu thang rồi nó đông thành băng, dì ấy bước lên nên trượt chân ngã, cũng không biết tình hình thế nào, con đi xem một chút."
"Đi đi, Tết nhất cũng bận rộn, con xem có thể giúp thì giúp một phen." Cụ ông dặn dò.
"Con hiểu rồi." Phó Du Thư cầm hộp cơm lên, trước khi đi còn không quên giao cho Phó Du Thường một nhiệm vụ quan trọng.
Cô ấy thì thầm gì đó vào tai Phó Du Thường, người bị giao nhiệm vụ tức khắc tỏ ra bất đắc dĩ.
Mộc Chiêu nghe được hình như là họ hàng gì đó, giúp chặn lại một chút, chị rất nhanh sẽ quay lại ngay hoặc đại loại như vậy.
Ngày mùng một Tết mỗi năm sẽ có rất nhiều họ hàng lung ta lung tung không biết chạy ra từ cái xó xỉnh nào chạy ra mang người nhà đến chúc Tết cụ ông, nói là họ hàng nhưng cũng có thể quấn mấy vòng quan hệ, dù sao cũng Tết mà, góp vui thêm, cụ ông cũng không nói gì, kết quả là có vài hành vi càng ngày càng nghiêm trọng, có một số người bắt đầu trèo lên đầu lên cổ.
Vốn dĩ ban đầu chỉ dẫn con cháu đến khom lưng gật đầu, nhận bao lì xì thì thôi, kết quả là có một số người có ý đồ làm trùng hút máu, mượn thế lực của Phó gia hút máu của Phó gia, chọc cho cụ ông nổi trận lôi đình.
Đuổi cũng đuổi, nhưng mỗi nhà đều có nỗi khó xử riêng, cuối cùng có nhà của mấy anh em ruột thịt trực hệ cũng không đuổi được, cho nên bởi vì biết rõ bản chất của một số người, từ sau khi kết hôn, mỗi đêm 30 cơm nước xong xuôi, Phó Du Thường đều sẽ mang Mộc Chiêu về nhà, sợ tỉnh lại vào ngày hôm sau, trong lúc mình không chú ý Mộc Chiêu sẽ bị mấy người họ hàng kia chọc giận.
Cho nên năm gần đây, trọng trách đấu trí đấu dũng với những người họ hàng kia, không cho bọn họ đến quấy rầy cụ ông đã giao cho lão đại lão nhị.
Mộc Chiêu cũng có nghe nói qua, nghe nói Phó gia có mấy người họ hàng có sức chiến đấu vô cùng mạnh, nhưng có cụ ông ở đây, nàng cũng không hỏi nhiều, sợ ảnh hưởng đến tâm tình của ông, vẫn luôn chờ đến khi cơm nước xong xuôi ở một riêng với học tỷ sau mới hỏi tới chuyện này.
Chủ yếu là hỏi thăm ngày mai có cốt truyện hiếm thấy về họ hàng để ăn với cơm hay không, nàng đã sớm chuẩn bị đồ ăn vặt.
"Cốt truyện để ăn với cơm thì không chắc sẽ có, nhưng chắc chắn sẽ có cốt truyện khiến người ta không thể ăn ngon được." Nghĩ đến cảnh tượng đó, ngay cả Phó Du Thường cũng cảm thấy hơi đau đầu, chướng khí mù mịt vừa ồn ào vừa náo loạn, trước kia năm nào cũng như thế này.
Thấy sắc mặt của học tỷ có chút không tốt, Mộc Chiêu ý thức được cảnh tượng ngày mai có thể sẽ khắc nghiệt hơn nàng tưởng tượng, vậy còn giữ lại loại họ hàng như vậy làm gì? "Những họ hàng hiếm thấy đó còn muốn lui tới làm gì? Cứ đuổi đi là được."
"Đó là người nhà của các em trai ruột của ông nội, vì các ông ấy đã mất, ông đã luôn chịu đựng nhượng bộ bao nhiêu năm nay, những người đó cũng nhận ra điều này, cho nên năm nào cũng có thể gây ra một số rắc rối mới." Nhưng những rắc rối đó cũng không vượt qua điểm mấu chốt của ông nội, vì thế những người đó liền trở thành kẹo mạch nha, Phó Du Thường đang cân nhắc xem có nên làm những người đó mãi mãi không thể sờ được cửa Phó gia hay không.
"Chiêu Chiêu, hay là đêm nay em mang Chử Hâm bọn họ trở về đi, ngày mai ồn ào ầm ĩ sẽ dọa con bé." Phó Du Thường có chút lo lắng những người không biết nặng nhẹ kia và bọn trẻ con nghịch ngợm mà bọn họ mang đến sẽ hù Chử Hâm, đương nhiên, cũng không thiếu những lời đàm tiếu về Mộc Chiêu.
"Ừ... Đúng thật là vậy, đừng dọa cô ấy, nhưng đi thì không phải chúng ta nên cùng đi hay sao." Mộc Chiêu dần dần nở một nụ cười ranh mãnh, "Nếu ông nội không nỡ đuổi bọn họ đi, vậy làm bọn họ gặp chút tai nạn không đến được là được."
Mộc Chiêu kéo cánh tay Phó Du Thường, đến gần cô nhỏ giọng nói: "Em có thể nguyền rủa bọn họ khi đi ra ngoài sẽ gặp phải tai nạn nhỏ, một bước khó đi."
Mặc dù nàng vẫn luôn không quá thích dùng năng lực nguyền rủa, nhưng nàng không hề ngại để bọn chúng được sử dụng đúng chỗ.
Phó Du Thường giơ bàn tay, cười khẽ nói: "Tư tưởng lớn gặp nhau."
Mộc Chiêu vươn tay đập tay với học tỷ, sau đó nói làm là làm.
Màn đêm buông xuống, tất cả các vì sao trên bầu trời đều bị mây đen che khuất, đen có chút quái dị, tòa nhà cũ bị bao bọc bởi sức mạnh của một lời nguyền mà người bình thường không thể nhìn thấy, Mộc Chiêu không sử dụng lời nguyền quá mạnh, sẽ không ảnh hưởng đến tính mạng của người khác, nhưng những người muốn tới gây rắc rối sẽ không thể đến do các loại tai nạn khác nhau.
Có lẽ đây sẽ là một năm mới xui xẻo mà bọn họ sẽ không bao giờ quên.
"Ôi thần linh ơi…" Khi một thân ảnh nho nhỏ bước vào tòa nhà cũ này, bốn cái chân ngắn ngủn của nó run lên vì sợ hãi. "Nơi này, mình không có đi nhầm chỗ chứ?"
Cục bông xù xù đến gần biệt thự "âm trầm khủng bố" từng chút một, hơi thở nguyền rủa kia đè cô nàng sắp không thở nổi.
Vì một ngụm lương kia, cô nàng có được cũng có dễ dàng gì đâu?
Cục bông nhỏ nhanh chóng lau khóe mắt sắp khóc thật, ai bảo cô nàng xui xẻo như vậy, khi rút thăm thế mà trúng số trúng thưởng?
"Là nơi này... Không sai, sao ở đây lại có mùi nguyền rủa nồng nặc như vậy? Kỳ lạ thật, ở đây có người đang nghiên cứu tà thuật gì sao?" Mấy cửa sổ trong tòa nhà cũ này đều đang sáng, thân ảnh nhỏ bé kia đột nhiên vọt tới, lập tức đến mép ngoài của cửa sổ tầng hai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!