Tết sắp đến, trong công ty cũng nghỉ, cụ ông gọi điện trước cho cả nhà cháu gái nhỏ về, nói là đã chuẩn bị quà cho cháu dâu.
Cụ ông còn nhắc đến Chử Hâm, ông cũng nghe nói cháu gái nhỏ nuôi một đứa bé giúp "bạn", lý do này có chút không đáng tin, nhưng sau khi ông biết được thân thế của đứa nhỏ này có liên quan đến vụ án lớn mà Phó Du Thư đang điều tra, cũng đại khái hiểu được chuyện là như thế nào, cho nên hỏi cháu gái nhỏ nếu đứa bé không kháng cự thì có thể cùng mang về ăn Tết.
Phó Du Thường bàn bạc với Mộc Chiêu, sau đó hỏi ý kiến của bé Chử Hâm, sau khi cô bé tỏ vẻ chính mình muốn đi, cô lại nói với ông nội rằng cô sẽ mang đứa bé kia đi cùng.
Sau đó hai người xách theo quà, mang theo một đứa bé và hai con mèo đến nhà cụ ông, vừa bước vào cửa, khi nhận được quà, Mộc Chiêu lập tức cảm nhận được sự quan tâm nặng trĩu của ông nội dành cho mình.
Ông nội đã tìm một người thợ thủ công lớn tuổi làm một chiếc khóa bình an, chiếc khóa bình an này lớn hơn những cái thông thường rất nhiều, được làm bằng vàng ròng và rất nặng, khi đeo lên cổ suýt chút nữa đã khiến đầu nàng cắm xuống đất.
Món quà này, thật sự có một loại cảm giác đặc biệt về trọng lượng!
Có lẽ vì sự việc lần này thật sự khiến cụ ông sợ hãi, cho rằng thảm kịch của con trai và con dâu lại xảy ra lần nữa, ông không bao giờ tin vào ma quỷ thần thánh nhưng lần này lại cố ý gửi khóa bình an cho một đại sư được một chiến hữu già giới thiệu để khai quang.
Đối phương cũng thật sự là một đại sư đáng tin cậy, khi Mộc Chiêu nhận lấy khóa bình an đã cảm nhận được may mắn tốt lành nhàn nhạt lượn lờ trên nó.
Bé Chử Hâm cũng nhận được một chiếc khóa bình an nhỏ, biết cuộc sống cô bé nhấp nhô, cụ ông đã làm một chiếc khóa bình an nhỏ để làm quà gặp mặt.
"Cảm ơn ông nội!" Mộc Chiêu là người giỏi nhất trong việc làm cho cụ ông vui vẻ, đồng thời cũng rất giỏi đoán tâm tư của ông, khi nàng nhìn thấy ông nội dành một nửa thời gian nhìn bé Chử Hâm đang ngồi ngoan ngoãn ở một bên, một giây là nàng hiểu được tâm tư của ông, lập tức ôm cô bé ngồi vào bên cạnh ông.
Loại năng lực này không phải là Mộc Chiêu sinh ra đã có, chỉ là nghe nói lúc trước ông nội của học tỷ không tán thành cuộc hôn nhân này, học tỷ đã chịu áp lực rất lớn sau khi cưới mình, bỗng nhiên một ngày nọ nghe nói cụ ông muốn gặp bản thân, Mộc Chiêu bị hù đến mức ba ngày không ngủ ngon giấc.
Nàng vắt hết óc suy nghĩ làm sao để hòa hợp với cụ ông, còn tìm kiếm lời khuyên từ rất nhiều bạn bè, thậm chí còn đọc nửa cuốn sách tâm lý học, mặc dù căn bản chẳng hiểu gì cả, sau đó nàng nơm nớp lo sợ đi gặp cụ ông, lão tướng quân vô cùng nghiêm túc, ông chinh chiến nửa đời cũng tự mang một loại khí thế không giận tự uy, không cà lăm tại chỗ là coi như lá gan nàng đã rất lớn.
Nhưng cũng chính vì điều này mà nàng hoàn toàn quên mất bản thảo mình đã nghĩ sẵn trong đầu trước đó, trước trận chiến, nàng đơn giản bất chấp tất cả, bắt đầu phát huy thỏa thích.
Nhớ năm đó nàng cũng là cục cưng được các bác trai bác gái trong xóm yêu thích, chẳng có lý do gì mà nàng không thể chinh phục được cụ ông này!
Sau đó không hiểu vì lý do gì mà cụ ông thường xuyên kêu nàng về nhà chơi, dần dà, địa vị của nàng thậm chí còn có vẻ cao hơn ba đứa cháu ruột của ông.
Ngay từ đầu cụ ông còn ngồi thẳng tắp, hỏi thăm về tình huống của đứa nhỏ, ông cũng được Phó Du Thư cho biết đứa bé này có bóng ma tâm lý rất nghiêm trọng, vô cùng sợ người lạ, cho nên cho đến bây giờ vẫn không chủ động tiếp cận bé Chử Hâm, tặng quà cũng là để cháu gái nhỏ đưa quá.
"Nghe Du Thư nói đứa nhỏ này không dễ dàng tiếp cận người lạ, hiện tại khá hơn chút nào chưa? Có đưa đi gặp bác sĩ tâm lý chưa?" Cụ ông hỏi.
"Dạ có gặp rồi, đứa nhỏ này cũng rất ngoan, chỉ cần chúng cháu ở bên cạnh, có người lạ ở gần cũng sẽ không khóc."
Cụ ông gật gật đầu, sau đó nói: "Nếu các cháu phải tạm thời nuôi đứa bé này thì nhất định phải có trách nhiệm với con bé thể xác và tinh thần khỏe mạnh, học hành các thứ khác đều phải suy xét, chuyện này không đơn giản như nuôi mèo nuôi chó, hơn nữa đôi mắt con bé còn không nhìn thấy, nên so với những đứa trẻ bình thường, con bé cần sự quan tâm của mấy đứa hơn..."
Mới nói đến chó mèo, bên ngoài liền vang lên tiếng chó sủa như là bị bắt nạt.
Muốn nói người không hy vọng các nàng đến nhất trong nhà này, có lẽ chính là chú chó chăn cừu Đức, Vượng Phúc, mà ông nội nuôi, Phó Du Thường và Mộc Chiêu sẽ mang theo Hòn Than khi đến ở nhà ông nội vài ngày, mà nó luôn luôn bị mèo bắt nạt.
Đương nhiên, có thể năm nay còn thảm hại hơn một chút, bởi vì năm nay có hai con mèo giống hệt nhau đến.
Cửa nhà bị Vượng Phúc mở ra, một con chó lớn như vậy lại bị hai con mèo bắt nạt cụp đuôi chạy vào, kêu to với cụ ông, chắc là đang cáo trạng.
Nhưng lần này, cụ ông không hề cảm thấy thương chó của mình mà thay vào đó, ông đẩy nó sang một bên, nói: "Đi, đi ra ngoài chơi, đừng dọa bạn nhỏ."
Chỗ dựa cuối cùng đã không còn, gâu gâu không thuận theo không buông tha.
"Gâu gâu?" Bé con đáng yêu an tĩnh vốn như một con búp bê Tây Dương đột nhiên lên tiếng, ngoại trừ sau khi vào cửa chào hỏi cụ ông, đây là lần duy nhất cô bé mở miệng.
"Đúng vậy, gâu gâu, Vượng Phúc, lại đây." Mộc Chiêu vẫy tay với chó chăn cừu Đức, con chó lập tức vẫy đuôi đi tới.
Mộc Chiêu nắm tay bé Chử Hâm sờ sờ đầu con chó, cảm giác xù xù khiến bé con lộ ra biểu cảm kinh ngạc, sau đó lại sờ đi sờ lại.
"Con bé rất thích chó?" Như vậy có thể để Chiêu Chiêu thường xuyên ôm cô bé đến chơi, cụ ông hòa ái nhìn bé Chử Hâm.
"Con bé... Con bé hơi khác, lúc trước thời gian con bé ở cùng động vật nhiều hơn, cho nên không sợ động vật lông xù xù." Mộc Chiêu cũng không dám nói nhiều, sợ nói nhiều sẽ khiến cụ ông có tính tình táo bạo tăng huyết áp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!