Chương 131: Nhẹ nhàng

Phó Du Thường ở bên kia gửi một dấu chấm hỏi, sau đó điện thoại của Mộc Chiêu đột nhiên rung lên một cái, một tin nhắn được gửi tới.

Mộc Chiêu chớp chớp mắt, đó là tin nhắn nhắc nhở chuyển khoản của ngân hàng, nàng mở tin nhắn ra nhìn thoáng qua, mấy số 0 đập vào mắt.

Mộc Chiêu trực tiếp đưa tin nhắn cho cha Mộc nhìn, đối phương sửng sốt một chút, sau đó hơi tiến tới nhìn kỹ hơn, sau đó sắc mặt cứng lại hơn.

"Chú, tôi không có ý gì đâu nhưng mà khả năng làm ăn của chú còn phải nhờ vợ tôi nâng đỡ, cuối cùng tính toán vẫn là nhà của bọn tôi cho không tiền vào." Mộc Chiêu lắc lắc điện thoại, sau khi xác nhận đối phương đã nhìn rõ mới thu về. "Chú hẳn là rõ ràng, cho dù chú không phá sản, giá trị con người của chú vẫn không bằng tôi, đúng không? Không thì chú cũng không nhớ thương tài sản thừa kế của tôi."

Sắc mặt cha Mộc có chút xấu hổ, khi gả Mộc Chiêu đến Phó gia, ông ta không ngờ con gái nuôi của mình lại được cưng chiều đến như vậy, một loạt diễn biến sau đó nằm ngoài tầm kiểm soát của ông ta, cho nên lòng tham mới dần dần nuốt chửng lý trí, rơi vào tình cảnh như bây giờ.

"Chiêu Chiêu, kẻ chủ mưu thực sự phía sau... Mục tiêu của bọn họ thực ra là Phó Du Thường, cháu là bị liên lụy, chú là bị bắt phải trở thành con đao trong tay bọn họ, những người đó che giấu rất sâu, theo chú được biết là vẫn chưa điều tra ra, Chiêu Chiêu, chỉ cần chú có thể ra ngoài, chú sẽ giúp các cháu xác nhận những người kia, chú đã giấu hết bằng chứng, tin chú, những bằng chứng kia đủ để đánh bại bọn họ!"

Cha Mộc coi như là thông minh, khi làm giao dịch với những người đó cũng nhớ để lại nhược điểm của đối phương làm con át chủ bài để bảo toàn tính mạng.

Đáng tiếc, hiện tại không còn hữu ích nữa.

"Hóa ra chính là vì chuyện này tới tìm tôi." Mộc Chiêu có một tí xíu thất vọng, nàng còn tưởng rằng cha nuôi nắm giữ thứ gì đó quan trọng cho nên mới không sợ hãi, uổng công mong đợi.

"Đây là tên của những người này phải không?" Mộc Chiêu nói ra mấy cái tên, những cái tên lần lượt được nói ra, sắc mặt của cha Mộc càng ngày càng tái nhợt.

"Về bằng chứng mà chú vừa đề cập, thì là nằm trong chiếc két sắt trong ngôi nhà chú mua cho con gái ruột của mình, mật khẩu là 867259." Mộc Chiêu nói ra mật khẩu của chiếc két sắt một hơi, như thể đã lắp camera giám sát trên người ông ta vậy.

"Cháu, cháu cháu..."

"Khi xảy ra chuyện, chú cũng đi tìm những người đó phải không? Nhưng lại phát hiện điện thoại của bọn họ không liên lạc được, chú có biết tại sao không?"

Trước vẻ mặt ngẩn ngơ của cha Mộc, Mộc Chiêu tiếp tục nói: "Bởi vì những người đó đã chết hết, may mắn giữ được mạng đều bị nhốt ở nơi đặc biệt, cho nên chú hoàn toàn không thể liên lạc bọn họ được."

"Làm sao có thể, những người đó đều là..." Đều là những nhân vật ông ta cho rằng vô cùng lợi hại, làm sao có thể lặng yên không tiếng động mà chết đi?

"Cho nên, chú, chỉ là ngồi tù mà thôi, chú nên lén vui vẻ đi."

Sắc mặt cha Mộc hơi giật hai cái, nói trong lòng không sợ hãi là không thể nào, nhân vật như vậy còn chết hết, một con tép riu như ông ta còn sống sót đã là may mắn.

Mộc Chiêu nghiêm túc nói: "Phải cố gắng cải tạo, làm người một lần nữa, phải thu hồi những tính khí xấu xa trong lòng, không phải ai cũng để chú đi như tôi, chú cũng lớn tuổi như vậy rồi, đừng để bị người trẻ tuổi đè xuống đất đánh."

Tuy giọng điệu nghe có vẻ như là vì muốn tốt cho mình, nhưng cha Mộc càng nghe càng cảm thấy từng lời nói của con gái nuôi đều là đang châm chọc mình, cuối cùng còn nguyền rủa mình bị người ta đánh.

"Tốt xấu gì chú cũng là người đã từng làm cha của cháu, tất nhiên tự hiểu rõ loại chuyện này." Trong lòng cha Mộc có chút không vui.

"Nếu như chú có thể tự hiểu rõ thì hôm nay chúng ta đã không nói chuyện qua mặt kính." Mộc Chiêu cũng không giữ thể diện cho ông ta, mở miệng mỉa mai ông ta đến mức không xuống đài được.

"Bản thân tạo nghiệt, quỳ cũng phải tiếp tục đi."

Ai nói không phải chứ, đi đến tình trạng này, cha Mộc cũng hối hận, nhưng trên đời này không có thuốc hối hận.

"Thật sự không thể giúp chú một chút sao? Dù sao chú và dì cũng nuôi cháu khôn lớn như vậy, tốt xấu gì cháu cũng nên giúp đỡ." Cha Mộc cầu xin.

"Thật xin lỗi, không thể." Mộc Chiêu cười nhạt, quả quyết nói: "Số tiền chú tiêu trên người tôi, tôi tin vợ tôi đã trả lại cho chú gấp nhiều lần số tiền đó, tình cảm nuôi tôi khôn lớn đã không còn trong giây phút chú muốn ra tay giết tôi, chú còn có tư cách gì để cho tôi tới giúp chú đây?"

"Không phải cháu vẫn còn bình an sao? Cũng không xảy ra chuyện gì, người chết là con gái ruột của chú, Phó Du Thường cũng không bị ảnh hưởng gì, cho nên..."

"Vợ tôi có bị ảnh hưởng hay không cũng không phải ông nói tính là tính." Có thể nói đả kích lớn nhất đối với học tỷ trong khoảng thời gian này chính là "tin chết" của mình, vị này thật đúng là cái hay không nói, lại đi nói cái dở, vốn dĩ Mộc Chiêu muốn nhìn kết cục của ông ta chứ không phải làm nàng nhớ tới chuyện khó chịu.

"Những kẻ khác muốn tính kế chị ấy, bây giờ đã vào bệnh viện tâm thần, nếu chú cũng muốn đi, vậy thật ra có thể rời khỏi nhà tù, thuận tiện sống ở đó đến hết đời." Mộc Chiêu đã suy xét chu toàn, chỉ cần ông ta đồng ý, đêm nay mình sẽ khiến cho ông ta bị dọa đến bệnh tâm thần, như vậy là có thể thuận lý thành chương đi bệnh viện tâm thần.

Ánh mắt của con gái nuôi lạnh lùng hơn bao giờ hết, nhìn ông ta như muốn xử lý thứ gì đó bẩn thỉu.

Cha Mộc phát hiện chính mình thế mà bị con gái nuôi mềm yếu dọa! Qua nhiều năm như vậy, cho đến bây giờ ông ta chưa từng thấy con gái nuôi đè ép ông ta đến mức gần như ngạt thở, ông ta chỉ từng cảm nhận cảm giác như vậy từ trên người Phó Du Thường, từ khi nào con gái nuôi chẳng có gì ngoại trừ khuôn mặt và vẽ tranh này cũng có cảm giác áp bách như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!